Sẽ có một ngày Sẽ có một ngày em lại là em Đếm dấu chân ḿnh lẻ loi trên phố Sầu tủi vây quanh, dỗi hờn thổ lộ Vai lạnh sương chiều, tay ngọn gió chan Sẽ có một ngày hoa cỏ hoang mang Em như cánh chuồn bên chiều thổn thức Dỗ trái tim ḿnh quên anh chật vật Giấc mộng tan vào vạt khói hư vô Ḷng nhói ngh́n kim hồn chết trong thơ Nghĩ đến một ngày quanh em trống trải Nghĩ đến một ngày bàn chân hơ hải Chạy khắp nẻo đường gọi khản tên nhau Một thoáng chung chiêng đă rát cơn đau Nếu có một ngày… t́nh tan vào bụi Em lại là em, một ḿnh lủi thủi Đi nốt quăng đường trong nhớ nhung riêng… PL 19.11.2012 |
Quote:
|
Quote:
|
Quote:
|
Quote:
Sẽ có một ngày anh lại là anh Không chếch choáng mỗi ngày khi em về bến ấy Đau đáu chờ ai đơn côi đến vậy Thuốc rít một hơi cái đắng ngậm ngùi Sẽ có một ngày vểnh mặt lên thôi Người ấy đi rồi mà sao hiểu nổi Sức vóc trai làng đêm đêm cằn cỗi Thím năm thím bảy hỏi thăm hoài Sẽ có một ngày thoát khỏi kiếp ăn khoai Bữa cháo bữa cơm kèm them bữa phở Rồi sẽ tay đan tay đêm về cùng nhịp thở Thế là xong một tối trả thù em Sẽ có một ngày đàn bà cũng cũ mèm Cũ như chuyện cô bé quàn khăn đỏ Sói không đến không thèm ngoài cửa gơ Nó thích đi bar rồi ngắm ả chân dài |
Quote:
|
Phale !!!
Sài G̣n mùa này có lạnh không em Có rét căm căm khi gió mùa đông bắc Có cô độc bóng người trên con đường hiu hắt Gửi nỗi nhớ dài đến tận phương nam Hà Nội của anh thu đă úa vàng Đông len lỏi quàng khăn khoe buốt giá Áo rất ấm mà trong ḷng nghe lạ Lạnh tâm hồn, lạnh đến là sâu Hăy chỉ cho anh cất nỗi nhớ vào đâu Bởi khi nhắm mắt bóng h́nh em vẫn rơ Hay anh ước hóa thân làm cơn gió Sà bên em hát khúc nhạc t́nh Khoảng cách xa xôi bỡn cợt đôi ḿnh Sợi nhớ bên anh ngày đêm buộc chặt Em cầm sợi thương lồng thêm vài nút thắt Chờ Đông tàn, Xuân mới, chọn ngày vui. "Mượn" chị PL để lấy cảm xúc viết mấy câu. Hay nói cách khác là chị PL mang lại cảm xúc cho 1100i. Là sao ta??? *&# |
Quote:
|
Quote:
|
Quote:
Vu vơ Sẽ có một ngày ở góc thời gian Anh tóc bạc ngồi bên em móm mém Chắc vẫn như ngày xưa em ngại ngùng e thẹn Ngậm ngón tay nghe anh đọc thư t́nh Vô ư tháng năm đưa đẩy chúng ḿnh Duyên phận không chung giấc mơ lở dở Bấc lụn đèn hao tim c̣n ngờ ngợ Để cuối con đường đôi gậy bâng khuâng Sẽ có một ngày hai kẻ người dưng Ngồi ngó trần gian nhắc thầm kỷ niệm “- Anh thương em nhưng ngày xưa vướng bận..” “- Em cũng thương anh…” …nuối tiếc một thời… Ngày đó đâu xa… vó kư bời bời Ruổi thời gian chạy nhanh hơn băo dậy Tim có vẫn non tơ, ḷng xưa vẫn vậy Mắt dẫu mờ nhiều vẫn rơ bóng h́nh nhau? …. Ngồi nghĩ vu vơ muôn chuyện đâu đâu Thương thế giới những chuyện t́nh không vẹn Mắt lưới ai đan giằng tay nghèn nghẹn… Ai cũng một đời… chia sẻ sao đây? PL 20.11.2012 |
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:10 AM |
© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.