Hoa đêm
:cutesmile:
[COLOR="DarkGreen |
Hoa đêm nở một góc vườn
Mà xôn xao gió đêm trường trông hoa.. |
Quote:
Gôn nè, cô tặng giấc mơ Nhành hoa đêm nở trong thơ bao người |
Quote:
|
|
http://nguyetvien.net/picture.php?al...9&pictureid=61 Ngày xưa Sao anh không là anh Của một thời ngày trước Đôi bàn chân em bước Lạc lối giữa vô cùng Đêm tối quá mênh mông Bước chân đi mỏi mệt Thôi thế là đă hết Một t́nh yêu trong ḷng Em đă từng ước mong Thời gian qua chẳng đổi Em yêu người thật vội Để bây giờ buồn đau Em có tội ǵ đâu Mà lỗi câu hẹn ước Anh nào đâu biết được Người yêu anh lặng thầm Khoảnh khắc ấy lặng câm Lạc giữa ngàn câu nói Quay đi nh́n chẳng gọi Xa nhau muôn phương rồi Thời gian cứ thế trôi Dẫu ḷng em chẳng khác T́nh yêu nay bước lạc Măi kiếm t́m ngày xưa 10/02/2011 |
Quote:
Nói nghe tội nghiệp góa à ... " Đậu phộng " rồi th́ ... t́m lại đường về lối cũ ... sẽ hết " đậu phộng " thui ... Hi hi ... |
Thế này th́ chị chẳng thể cốc đầu Gôn được rồi... :)
KHÔNG ĐỦ Chẳng thể nào... anh là của em đâu Dẫu thời gian đă ṿ nhàu quá khứ T́nh yêu đă đặt ra nhiều phép thử Ta mệt nhoài cháy rụi cả tim đau Chẳng thể nào anh là của em đâu Như mây đó chẳng bao giờ của núi Mây vô t́nh, mây lửng lơ trôi nổi Núi nặng t́nh chôn chặt mối t́nh sâu Chẳng thể nào, ta là của nhau đâu Dẫu đầu môi đă ngàn câu thề hứa Th́ thôi nhé, biết là không duyên nợ Hăy bước qua... như hai kẻ... vô h́nh Ngàn lư do không đủ... để biên minh... NDL_15/2 :) |
Quote:
Em không hiểu Đă biết là ta chẳng thể của nhau Sao lại nói với em câu yêu ấy Qua niềm đau trái tim em phải vậy Đem giá băng che đậy nhớ riêng ḿnh Đă biết ngàn lời chẳng thể biện minh Sao c̣n trách một cuộc t́nh dang dở Khi gặp anh trong ḷng em cứ ngỡ Sẽ chẳng c̣n lầm lỡ một niềm tin Vệt thời gian trong khoảnh khắc c̣n in Kỉ niệm ấy vẫn t́m về cơi vắng Gió mải mê dịu dàng trong sâu lắng Để mây buồn im lặng giữa trời yêu Có phải đâu, người là núi giữa chiều T́nh sâu nặng chôn niềm yêu trong dạ Anh như gió phiêu du trên muôn ngả Em là mây , kẻ lạ gặp trên đường .. Măi đa mang ôm trọn nỗi nhớ thương Gió vô tâm vẫn dường như chẳng biết Lời trách cứ vô t́nh anh vẫn viết Dẫu hiểu rằng chẳng dễ để biện minh .. 15.02.2011 ;) |
Lạc giữa mùa xuân
** Cho tôi, cho em, và cho những chiếc khăn chưa bao giờ hoàn thành : Người ta nói, khi yêu , th́ sẽ không được tặng khăn cho nhau, v́ như thế có nghĩa là chia tay đấy... Em đan khăn nhưng chẳng dám tặng người Bởi em thấy nụ cười mong manh quá Muộn sầu kia phải chăng là khách lạ Giữa đường đời muôn ngả chợt dừng chân.. Bởi sợ nên em chẳng dám chuyên cần Đâu biết được là xuân đang dần tới Màu nắng vàng ấm giữa trời cao vợi Cuộn len tṛn vẫn đợi để thành khăn.. Em giận ḿnh giận luôn cả mùa xuân Giận hơi ấm xua tan dần ngày lạnh Giận đàn én cứ mải dang đôi cánh Đón nắng về trên mảnh đất quê hương.. Đâu phải người? Em không biết yêu thương Không thấy vui, vấn vương màu nắng ấy Mùa đông dài và lạnh lùng đến vậy Để ai chờ, ai đợi đấy mùa xuân.. Em ngập ngừng đợi cái rét nàng Bân Chút hơi lạnh lúc nắng dần ấm áp Chuyện người xưa vô t́nh em lắp ráp Để t́nh ḿnh đi lạc giữa mùa xuân ...\ 09/02/2011 ---------- Ngày 13/03/2011 ......... Em gái em nó cũng đan khăn .......lũ bạn trông thấy, kêu : mi định đan khăn cho mùa đông năm sau hay sao mà hết mùa đông rùi mới học đan thế hả . Nó bảo : uhm . Bạn nó kêu, đan cho anh đi :D , nó bảo : Em đan 1 cái khăn mất 1 tháng, 30 ngày, mỗi ngày 50k tiền công đan, trả đây em đan cho...............:snicker: ,, nó bảo : chị Bầu ơi, không biết ti có đan xong được cái khăn ń không nữa... em im lặng.......v́ em cũng đang không biết có nên hoàn thành cái khăn của ḿnh không .... Bài thơ này là viết tặng riêng cho anh đấy .. anh có nhận ra không ? Em muốn tặng quà cho anh . Nhưng em chẳng biết phải tặng ǵ cả. Em thích tặng những cái ǵ đó do em tự làm, hơn là mua .......v́ dù xấu dù đẹp th́ nó vẫn là t́nh cảm của ḿnh . Người ta nói, khi mà ai đó làm ra một vật ǵ đó, mà đặt tất cả t́nh cảm vào nó, th́ vật đó sinh ra sẽ có linh hồn ..... và cái em biết làm duy nhất là ngồi đan .... Ngày trước, khi em c̣n đi học, em đă biết rằng, khi người ta yêu nhau , không được tặng khăn, không được tặng đồ bằng bạc.... rùi cái ǵ ǵ đó nữa...........em không tin..........con người ngang bướng của em không cho phép em tin vào những ǵ mà e chưa kiểm chứng được.............em tặng .........tặng cho những người mà ḿnh có cảm t́nh ...........nhưng rồi e cũng phải tin nó là sự thật .........tất cả ........đều rời xa em...người ta khi đi ngang qua cuộc đời của nhau .....tới khi giật ḿnh nh́n lại, th́ tất cả đă quá xa rồi .... Cho tới khi e gặp anh ........ bản tính e vẫn vậy mà, vẫn khoái tặng quà cho những ai mà ḿnh yêu quư ... dù cho món quà đó hơi...........điên một chút.........ví như hồi cấp 3, e h́ hục ngồi khâu 7 cái túi, chỉ để bỏ vào đó một cái móc khóa, một viên đá, một tờ giấy vẽ h́nh hoa sen và 1 lời chúc ngày tốt nghiệp .......hết . Hơi điên điên..... Em sợ thực tại. Sợ những ngày tháng êm đẹp sẽ qua nhanh.. niềm vui th́ qua mau mà nỗi buồn th́ c̣n lại nhiều lắm ....cứ như người khách lạ, bất chợt ghé thăm ta , ta tiếp đón họ để rồi người ta ở lại và chiếm luôn vị trí chủ nhà của ḿnh ......em sợ.... Hai, hay 3 tuần trước tết .......em bắt đầu đan.......và bây giờ th́ tết đă qua được hơn 1 tuần trăng rồi .... e vẫn đan ......bọn bạn nh́n thấy , bảo ấm rồi, đan th́ để mùa đông năm sau hả ? Em cười, bảo anh có bao giờ quàng khăn đâu, tặng có khi a cất vô tủ không biết chừng ... Vẫn sợ... vẫn ngại ngùng trước tất cả mọi thứ ..... không biết đến khi nào em mới đủ can đảm để tặng khăn cho anh . đủ can đảm để chấp nhận chia xa như từ trước đến giờ vẫn là một quy luật.......bao giờ .......... .......... |
Quote:
Quote:
Hy vọng "người ấy" đă nhận ra !... Có lẽ đây là đợt rét cuối cùng rùi nhỉ, hihi... ;) :D |
Em gái ơi,anh trai ngoài lề chút nha :D
@Thầy NC:Vịt vẫn thắc mắc là thơ 8 chữ th́ có nhất thiết phải dùng yêu vận không ạ? Thấy trong giáo án của lớp thơ bắt buộc phải có Ở thơ 8 chữ câu thứ hai dùng yêu vận Vịt thấy có th́ càng tốt,hổng có cũng chả sao... :D Vịt hông thích dùng yêu vận lắm v́ sở thích của Vịt là làm cho nhịp thơ chậm lại,xài nhiều vần rất khó ḱm |
Quote:
Nói tóm lại, khi sáng tác th́ VA đừng để ḿnh bị g̣ bó bởi yêu vận hay bẳng luật ở trong lớp, hăy viết theo ḍng cảm xúc của ḿnh, miễn sao có ư thơ hay, đúng vần và âm điệu hay !... :) |
Nếu một ngày nào đó, em không c̣n là em của ngày xưa nữa, liệu anh có thất vọng v́ em không ?....
…...... Người ta bảo, khi yêu đơn phương một ai đó, nghĩa là người ta đang xây lâu đài trên cát, có thể bị sóng đánh tan bất ḱ lúc nào …. E lặng lẽ xây lâu đài của riêng ḿnh….một ḿnh….như con dă tràng vẫn mải mê xe cát…”Dă tràng xe cát biển Đông/ Nhọc ḷng mà chẳng nên công cán ǵ ..” .. con xóng xô bờ….….. người ta bảo, cách tốt nhất để quên một người là yêu một người khác ….uhm…..e đă thử rùi …..nhưng….. ........... Em c̣n trẻ con quá nhỉ . Có lẽ khi nào đó lớn hơn một chút, một chút thôi, có lẽ em sẽ suy nghĩ đúng hơn….C̣n bây giờ, có lẽ em dừng lại thôi , anh nhỉ….để cho em một khoảng trống trong ḿnh ….miên man… ---...... Ngày cũ Em đặt trái tim ḿnh vào tay anh Nhưng anh không hay biết Thời gian kia cứ trôi qua mải miết Em héo ṃn Trong nỗi nhớ không tên Đă bao lần, em lặng khóc giữa đêm Đă bao lần giận hờn trong im lặng Anh vẫn thế, vẫn xa xôi nhiều lắm Rộng không gian….và khoảng trống trong em… ….... Em đặt cuộc đời ḿnh vào tay anh Nhưng anh không đón lấy… Để riêng em giữa không gian rạn vỡ ấy Mang đầy ḿnh những vết xước thời gian… Kí ức vụt tan.. Em buông ḿnh trong ngày tàn dần tắt Cơn gió kia sao mang hoài hiu hắt Em nghiêng ḿnh góp nhặt nỗi cô đơn Đêm tối cũng lạnh hơn…. ….... Em buộc cuộc đời ḿnh vào tay anh Sợi chỉ mong manh Chẳng giữ nổi được an lành hạnh phúc Hướng về anh Em thầm chúc những yên vui Ngày cũ qua rồi… 24/03/2011 – 22h06. |
Tặng Hoa đêm của em gái bài ń.Anh trai hông biết viết thơ lăng mạng,đem thơ người khác đi tặng :D
MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ Bùi Sim Sim Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi Ngược ḷng ḿnh t́m về nông nổi Lăng du đi vô định cánh chim trời Em ngược thời gian, em ngược không gian Ngược đời thường bon chen t́m về mê đắm Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh Mang bao điều em muốn nói cùng anh Chợt sững lại trước cây mùa trút lá Trái Đất sẽ thế nào khi mầu xanh không c̣n nữa Và sẽ thế nào khi trong anh không em? Em trở về im lặng của đêm Chẳng c̣n nữa người đông và bụi đỏ Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió Riêng chiều này - em biết, một ḿnh em... |
Quote:
Chúc em thành công :hi: |
Quote:
Lấy 1 người để quên 1 người th́ cả em lẫn người được thay thế đó đều bị tổn thương trong trường hợp em ko thành công . Đặt địa vị vào ḿnh, em có muốn ở vị trí của một người chỉ để người ḿnh yêu t́m quên bóng h́nh người khác ko và người ta có đáng bị ḿnh đối xử thế ko :bemused: Chị cũng từng mất nhiều năm nhọc nhằn với chính ḿnh để được quên đi 1 người . Và chị cũng từng nghe câu " thử yêu người khác " nhưng ko dám làm vậy, v́ ḿnh biết đau th́ kẻ khác cũng biết đau chứ em. Hơn nữa, em trao đi sự chân thành mới mong nhận lại được sự chân thành chứ cô bé :expect: Ai khi vướng vào sầu muộn cũng đều muốn nhanh chóng thoát ra và chị biết là rất khó nhưng ko phải là " mấy ai làm được " . Nhờ thời gian và sự mạnh mẽ của chính bản thân ḿnh em ko cần đến người thay thế nào cả cũng sẽ vượt qua. em có thể t́m vui trong công việc, bạn bè, thơ phú ... Nên cho ḿnh thời gian để có thể thấu đáo hơn mọi việc với ḿnh, để ko gây nên một sai lầm đáng tiếc nào em ạ . Xin lỗi, chị dài ḍng trong topic của em nhưng chị chân thành mong em có một hướng suy nghĩ tích cực hơn bởi v́ ko phải ai ai cũng có khả năng sáng suốt khi gặp hoàn cảnh ... và v́ thế chúng ta mới cần có bạn bè :cutesmile: |
Vịt có một bài về "yêu một người để quên một người" á.
Quote:
|
Quote:
|
Quên ......... *Tặng bạn, và tặng cho những người yêu bạn ..... * Anh ....... Sẽ quên em nhanh thôi....... Trong cuộc đời , Anh đâu chỉ có ḿnh em là bạn.... Ngày không anh - t́nh cảm trong em dường như khô hạn .. Em ngủ vùi trong vết rạn trái tim.... ...... Này người hỡi, sao anh cứ lặng im..... Sao cứ măi kiếm t́m ai trên bóng h́nh người cũ ... Với anh liệu có khi nào là đủ ? Anh có hiểu ḿnh, hiểu người đó, hiểu t́nh yêu ? ...... Anh bây giờ xa cách biết bao nhiêu..... Em muốn nói rất nhiều nhưng chẳng thành câu chữ... Nỗi niềm kia thôi th́ em đành giữ.. Nghĩa t́nh xưa......chẳng đủ để ghen hờn ... Bàn chân em muốn bước tới gần hơn... Nhưng khoảng cách làm chùn đôi chân lại .... Nơi chỉ dành cho em anh đă thế thay không ngần ngại .. Và riêng em - rồi cũng sẽ có một người măi măi ở bên... Thôi, th́ thôi ...........xin người chớ buồn thêm... Đi đi nhé, thôi đừng dừng chân lại .... Nhưng.... Đừng thay thế nữa người ta trong cuộc t́nh mê mải... Của anh........ 29/05/2011 |
Điều muốn nói ...... ** Tặng chị, và người yêu chị ...... Em vẫn muốn mình là kẻ vô tâm Không chìm đắm trong muôn vàn suy nghĩ Người lữ khách trên đường xa chẳng nghỉ Có sá chi một giây phút yếu lòng ... Em chẳng thể làm được điều ước mong Vẫn hay khóc, vẫn âm thầm nhung nhớ Vẫn thầm trách đoạn đường dài trắc trở Bởi vô tình em lỡ rẽ sang ngang.... Em chìm trong những kí ức miên man Tìm hơi ấm giữa muôn ngàn băng giá Anh thấy không thời gian kia thật lạ Ngày bỗng dài khi đã vắng bóng anh... Em níu tay cố giữ chút mong manh Bằng tất cả tấm lòng thành thơ dại Nhưng chẳng thể giữ chân anh đứng lại Chia đôi đường ta phải cách xa nhau... Thật lòng em chẳng hờn trách gì đâu.. Em đã biết từ phút đầu ngày ấy Nhưng chẳng thể ngăn lòng mình đừng vậy Vẫn bước đi dẫu chẳng thấy ngày mai... Biết không anh, đường em đi rất dài Nên em sẽ phải đi, không dừng lại Nhưng vẫn sẽ yêu anh không ngần ngại Cho đến ngày ta mãi cách xa nhau .....
|
Đem về nhà cất đă ....... :nhaymat: :Happy::Happy::Happy:
Quote:
Nỗi nhớ này đâu chỉ của riêng em Thức trọn đêm ta mới hay dài ngắn Đă bao lần trong đêm khuya tĩnh lặng Em tự hỏi ḿnh... Có khi nào....anh nhớ tới em không ? Giấc ngủ chập chờn..mê - tỉnh giữa hư không Khung cửa trắng ...mờ trong màn sương trắng Anh có hay nơi đây em vắng lặng Đêm quá dài......nhiều lắm những ưu tư... Trăn trở kia trong kí ức c̣n dư Em đem lấp cả đêm dài .....chưa hết... Ở nơi đó, có lẽ là anh biết... Có những lời..........em chỉ viết cho anh Đếm thời gian.....đâu dám đợi b́nh minh Em e sợ giấc mộng t́nh vụt biến... Vẫn mong giữ anh trong giấc mơ chợt đến ... Dẫu biết rằng chuyện t́nh yêu Trên đời này Khó biết ... Phải không anh ? 01.07.11 |
Đem về nhà .... :cutesmile:
Nợ ..... ** Tặng 1 người, và 1 người ........ Em tưởng ḿnh đă quên Vậy mà ḷng vẫn nhớ Tưởng rằng thôi mang nợ Lại lạc chân trên đường... Ai đem bán yêu thương Để cho em bối rối Cố mua về thật vội Dẫu trắng tay giữa đời Em vay thương của người Rồi phút này đem trả... Ơ hay, người thật lạ Quay mặt đi lạnh lùng... Người có c̣n nhớ không Trao em yêu thương ấy Bây giờ quay đi vậy Để ḿnh em giữa đời.. Em trót vay mất rồi Phải làm sao để trả Bước chân em chợt ngă Trên con đường yêu thương... 04.07.11 |
(Đem về nhà ..........)
Sợ ..... ** Tặng 1 người .....và 1 người ..... Em sợ rằng ḿnh sẽ mất anh.... Giữa thế giới mong manh...em sợ t́nh tan vỡ ... Bước chân đi lầm lỡ... Một lần đã ngã …. Em thêm sợ cành cong…. Anh …. Bến nước nào là bến đục, bến trong... Hoa dạt bèo trôi.....trên bến sông mùa gió Em chỉ là ngọn cỏ...... Biết làm sao níu được bến bờ anh... Nếu là định mệnh....em chấp nhận cũng đành Sao anh không để em được yêu anh trọn vẹn Đành rằng lỗi hẹn ... Sao lại nỡ lòng .....quen để cách xa nhau... Em nào có trách đâu.... ....... 07.07.11 |
Đem về nhà nốt ......... :welcome::welcome:
4. Quote:
Anh … ….. Sao lại nói rằng .......”em chẳng thuộc về ta” Em dẫu có kiêu sa th́ vẫn là con gái Anh thật thà ...em ngây thơ vụng dại.. Để bây giờ ... Mơ ước măi là mơ.. Em gửi hồn ḿnh trong những vần thơ Anh khờ thật .....hay vờ như không biết Để bây giờ ...nơi đây anh chợt tiếc Một giấc mơ…. Măi măi chẳng trở về... Chốn rừng sâu ...em chìm giữa cơn mê Nơi bốn bề chỉ gai và hoa phủ Thành quách xưa ch́m sâu trong giấc ngủ Chờ đợi người ..... Câu chuyện cổ ngày xưa ... Em trở về trong một buổi chiều mưa Những hạt tròn lăn dài trên mái tóc Đường vắng anh rồi ….riêng mình em khóc Mưa xóa nhòa…. Những giọt lệ trần gian… 07.07.2011 ......................... 5. Có khi nào quên em không anh… ** Tặng 1 + 1 .... Có khi nào quên em không anh…. Vì em chợt thấy rằng anh đã quên nhiều thứ ….. Dù đơn giản …. Nhưng cũng đủ khiến cho em thấy sợ… Anh sẽ xa em… Em đă từng muốn quên…. Nhưng chẳng thể tự ép lòng làm vậy Trong giấc mơ giật ḿnh e thức dậy …. Chợt nhận ra rằng…..anh đă quên… Có khi nào …… Trong kí ức đã chìm vào bóng đêm…. Anh chợt nhớ tên em giữa muôn người từng gặp Nhớ những lần chia tay em khóc … Nhớ nụ cười …. Ánh mắt… Bóng h́nh em…. Nhớ bàn tay…. nắm vội giữa phố quen Nhớ những lần đi bên em trên con đường rợp bóng…. Em sợ lắm …..cuộc đời này thật rộng Sợ vô t́nh anh bỗng chợt xa em… Sợ một ngày em ch́m giữa lăng quên Anh sẽ chẳng c̣n nhớ em ….quên kỉ niệm Em cố t́m trong thời gian lặng tiếng … Một khoảng trống nào riêng chỉ có hai ta Ở nơi đó …. Kí ức sẽ chẳng trôi xa Và không gian dừng lại…. Khoảnh khắc ta bên nhau c̣n măi… Với thời gian… 07.07.2011 ............... 6. Quote:
Thôi , anh đi ... Uh th́ .....thôi anh đi.... Giữ lại làm ǵ những buồn thương dang dở Ta gặp nhau – có duyên mà không nợ... Đâu phải là vô cớ cách xa nhau ... Không yêu anh... Em nào đâu phải hờn giận , khổ đau... Anh đi rồi ..........em vui được ǵ đâu... Câu thơ đầu măi vẫn c̣n dang dở... Đặt bút rồi ......nhưng bàn tay em sợ Kỉ niệm kia rồi cũng sẽ tàn mau ... Cố t́m quên trong phương thuốc nhiệm màu... Thời gian qua... Ngày lại ngày vẫn vậy .... Cầu chúc người... Nơi xa ấy... An vui..... 08.07.2011 |
4 bài cuối cùng .......:peep::peep::peep:
7. Quote:
Đừng như vậy, anh ... “Hăy cứ yêu đi dù quá mệt kiếp người.....” Anh vô t́nh làm chi cho đời thêm giọt lệ ... Kẻ đa t́nh như anh là thế ..... Cớ sao giờ ... Lại sợ một lời thương... Em không thể tự dấu lòng mình... Khi đã trót vấn vương Dẫu có là hư ảo.... Con thuyền đi... Dẫu ngả nghiêng trong bão.. Vẫn hướng về bờ ... Em không vì ai mà từ bỏ ước mơ Đừng vì ai...vì một lần dang dở.. Mà khiến cho lòng mình e sợ... Anh ơi... 15.07.11 8. Quote:
Vẫn là em ... Em vẫn cứ là em đó thôi anh Vẫn yếu đuối như ngày đầu là vậy Nhưng làm sao có thể cho anh thấy Khi chẳng thể bên em... Che chở... Dỗ dành... Em yêu người từ những thứ mong manh... Em biết vậy...nên đành lòng chấp thuận Dẫu đôi khi...trong lòng em chợt giận.. Anh quá vô tình ... Em biết tính sao đây... Hai phương trời cách biệt giữa ngàn mây... Anh có biết.... Phương em đầy giông bão... Giấu nỗi buồn... Cố mỉm cười gượng gạo... Có giọt mưa nào trong ánh mắt.. Vẫn rơi..... 15.07.11 9. Lối đi nào cho em ... Nếu một ngày... Không còn em trên thế gian... Thì mùa hạ vẫn vàng và mặt trời vẫn sáng Em có là gì đâu giữa cuộc đời vô hạn... Cũng chỉ là... một hạt cát mà thôi.... Em lạc chân giữa sa mạc cuộc đời.. Cứ ngỡ sẽ chỉ yêu người mãi mãi.. Người đi rồi bước chân em dừng lại Đường em đi .... Sao dài quá người ơi ... Giữa muôn ngàn những ngã rẽ chơi vơi... Em sẽ phải đi lối nào, anh nhỉ ... Lối đi nào em thôi không buồn, không nghĩ... Lối đi nào.... rồi cũng chỉ không anh... Làm sao em.... Mơ hạnh phúc an lành.... Khi đường em đi.... Vắng chân anh cùng bước... Anh ơi.... 15.07.11 10. Vĩnh biệt.... Em bước chân lên những tầng cao... Phía dưới kia Dòng xe cộ vẫn ồn ào di chuyển... Mặt đất dưới đôi chân trần ướt lịm... Mỏng mảnh... Hư vô... Và em thấy mình đang trôi ... Thật nhẹ .... Em không phải là một đứa con ngoan...... Khi không nghĩ về cha mẹ... Và làm cho người khác phải đau lòng .... Em đi rồi .... Anh có khóc không... Em đã nhìn thấy anh... Và em đau lòng khi nhìn mẹ khóc... Những vòng hoa Trắng một màu tang tóc.. Tiễn đưa...! Em trở về trên bãi biển ngày xưa... Sóng vẫn thế....vẫn hát lời tha thiết... Em lại ước rằng Mình chưa từng chết... Nhưng... Không kịp nữa rồi .... Chỉ ít phút nữa thôi... Khi những chiếc xe đưa em về nơi an nghỉ... Em sẽ hoàn toàn không còn ở thế gian ... Sẽ không là một linh hồn vất vưởng ... Lang thang... Em đi theo đám tang... Dòng xe đi...lặng lẽ giữa hoang tàn, lạnh lẽo.. Ánh mắt người thân khắc trong lòng em vết sẹo... Em đau .....! Em không thể khóc nữa đâu... Những nắm đất đầu tiên..... Và người ta đang lấp dần ngôi mộ ... Thế gian này...với em không còn chỗ... Dẫu là mong manh... Em thấy mình đang trôi đi rất nhanh... Theo những nắm đất người ta đang lấp tiếp... Chẳng thể níu lại sự sống của mình... Dẫu một giây chợt tiếc... Linh hồn tan... Vĩnh biệt thế gian... 15.07.11 |
hoa dại
Em là hoa dại ....người ơi Chỉ xin riêng một góc trời yêu thương Chẳng màng chi những sắc hương Có chăng là cơi vô thường mông lung Cố quên bao nỗi riêng chung T́nh như một đóa phù dung thôi mà Trốn t́nh, trốn những phôi pha Nép ḿnh bên ánh dương tà hắt hiu Đời hoa ví có bao nhiêu Sao em khờ dại cho nhiều đắng cay Thôi em, một kiếp này đây Đừng nghe cơn gió lại say những t́nh Mỉm cười trong ánh b́nh ḿnh Ḿnh em..khe khẽ...một ḿnh em thôi tặng G thân iu G ui, bài này Pb làm từ thưở ...chập chững tập làm thơ :D, nên nó....:peep:, đừng chê nha G Không nhận hả, Pb...ép nhận nè :khoc: |
Sợ ....chia tay .....
** Tặng 1 người ........ Em sợ lắm những giờ phút chia tay... Đâu dễ để sau này còn gặp lại Có còn nữa những thương yêu vụng dại Biết làm gì để ta mãi gần nhau... Chân bước đi anh chẳng dám quay đầu Em đứng lặng trông bóng người dần khuất Ai cũng có riêng trong mình tất bật Chia xa rồi ta lạc mất hồn nhau... Người đi rồi em đứng lại phía sau Ở ngoài kia giọt nắng đầu vừa tắt Bao nhớ thương em dằn lòng nén chặt Cố không buồn, không khóc, để anh vui ... Lối em về giọt nước mắt chợt rơi Lau khô giữa cơn mưa đời xối xả Từng nhịp chân bước đi trong vội vã Chợt thấy mình .....xa lạ giữa thế gian .... 15.05.2011 |
Quote:
Em ghét người đă đến c̣n đi" Chuyện chúng ḿnh chỉ có bấy nhiêu thôi Chẳng có bắt đầu, chưa một câu hẹn ước Anh b́nh yên, chỉ có tim em trầy xước Lệ đă trào ướt đẫm những vần thơ Em cũng biết anh chỉ đến trong mơ Nên ngủ măi chẳng bao giờ muốn tỉnh B́nh minh rồi, em vẫn c̣n bướng bỉnh Cứ cuộn ḿnh trong những giấc mơ hoang Ai cũng nói em trong sáng , em ngoan Luôn điềm tĩnh, chưa một lần nổi loạn Chẳng ai hay trái tim em chai sạn V́ giữ một bóng h́nh nên cằn cỗi yêu thương Em cúi đầu khóc lặng lẽ bên đường Nhặt mảnh vỡ ngày xưa hằn trong ngực Anh đă đến cho tim yêu chợt thức Muốn một lần nổi loạn đến bên anh Trời măi xanh và biển cũng măi xanh Em thơ thẩn đi qua miền hoang hoải Lại một lần yêu, lại một lần khờ dại biết anh đến rồi, anh cũng lại xa thôi...... Ps: G ui, tặng G bài này ha, tại ss thấy nó hợp tâm trạng em:) |
Quote:
Bởi vô t́nh ta đă chạm mặt nhau Hạnh phúc hay khổ đau, có khi cùng là một Nếu có chăng quay về thời bồng bột Hạnh phúc này anh có hứa tặng tôi? Đến thật gần mà lại thật xa xôi Những lằn vôi vô h́nh,ai đă vạch Giữa anh-tôi là bức tường ngăn cách Liệu tôi có được quyền lên tiềng trách anh không Vẫn lạnh giá chẳng cần đợi mùa đông Vẫn mưa giông dẫu rằng trời xanh lắm Đường tôi đi vẫn cứ dài thăm thẳm Tháng năm th́ chẳng có tuổi bao giờ Xin anh đấy, xin anh cứ làm ngơ Cứ hững hờ, cứ thờ ơ như thế Bởi tôi biết cả đời này không thể Chẳng có hạnh phúc nào anh sẽ tặng riêng tôi em à, ss thích bài thơ của em nên viết tặng em 1 bài nhé (nhưng em à, ss nói trước là ss nói th́ hay nhưng làm th́....:D, nên em đọc thơ đừng có tin theo như thế nhé :D) |
Quote:
Người nợ em nước mắt Cuộc đời ai sắp đặt Chẳng cho không bao giờ Người ngoảnh mặt làm ngơ Món nợ xưa ai trả Em nghe ḷng băng giá Nước mắt trào trong tim Sao em cứ kiếm t́m Những phù du ảo ảnh Ai bắt em phải gánh Món nợ t́nh trái ngang Tại v́ em đa đoan Tại v́ em sống thật Để phải hoài tất bật Nợ có đ̣i đâu em? cưng, ss tặng cưng, mạnh mẽ lên nha iu cưng |
Đêm .....!
Đêm trăn trở ....trôi dần theo nhịp gơ Nỗi nhớ nào theo gió cũng phai phôi Cung đàn xưa thôi cũng lỡ nhịp rồi ... Ta trở lại bên sông đời phẳng lặng... Đêm dài lắm ḿnh ta trong canh vắng Nghe ḷng ḿnh chợt nặng những ưu tư Bước lang thang nơi kí ức mịt mờ ... Thời gian cũng xóa dần đi kỉ niệm.... Điều ǵ nhỉ, ta cứ hoài t́m kiếm... Con dă tràng xe cát vẫy say mê Có biết không khi sóng biển tràn về Trả tất cả lại về trong ḷng biển.. Điều ǵ nhỉ, điều ǵ em chưa viết Cho anh, em , cho tất cả yêu thương Điều ǵ ta măi không hết vấn vương Cuộc sống nhỉ, vẫn thường nhiều ngang trái Em chẳng thế biết làm sao cho phải Thôi nhận về ...là lỗi của em sai... Đêm dài ... Vắng... 08.08.2011 |
XIN TRẢ EM VỀ Xin trả em về bao đêm trắng cưng, tặng cưng, chúc cưng luôn vui Thao thức hao gầy những tháng năm Bóng tối năo nề sâu thăm thẳm Cô đơn em khóc với nàng trăng Xin trả em về dưới cơn mưa Lạnh lẽo một chiều phố lưa thưa Bâng khuâng em ngắm con đường vắng Chiều ấy, chờ người đến đón đưa Xin trả em về dưới bóng cây Xôn xao bao kỉ niệm vơi đầy Ngày ấy, nơi đây nghe bối rối Lần đầu biết nắm tay trong tay Xin trả em về thuở thơ ngây Vu vơ em nhắn với trời mây Nhắn rằng cơn gió chu du khắp T́m giúp người thương mang về đây ................ Thôi trả anh về bên người ta Chiều nay mưa lại rơi nhạt nhoà Đêm về bóng tối giăng kín lối Trăng ơi, t́nh ấy đă băng hà cái ǵ rồi cũng sẽ qua iu cưng |
tặng con cáo ngây thơ
Em đừng buồn , hỡi con cáo ngây thơ Đời chẳng là mơ, em chờ ǵ , em hỡi? Hạnh phúc đôi khi cứ mong manh diệu vợi Tựa những hạt cát vàng, cứ trôi tuột qua tay Em lặng lẽ về qua những tháng ngày Vẫn cứ ngây thơ, vẫn cứ vờ cười nói Trái tim em đă ră rời mệt mỏi Từng đêm dài vẫn thầm gọi tên anh Vết thương cũ, rồi sẽ có lúc lành Cứ ngây thơ thế, dù rằng em là cáo Đừng trói ḿnh trong cuồng quay điên đảo Hăy cứ mỉm cười....nhé...con cáo ngây thơ ss viết mấy ḍng tặng con cáo ngây thơ của ss |
Hoa đêm nở lạnh lùng sương tối
Hoa một ḿnh đơn chiếc lắm không? |
Quote:
Tạ ḷng... Người đă đoái trông... Hoa đêm nở muộn... Sắc hồng mau phai.... Góc vườn..... Sương rớt trắng vai Một thân đơn chiếc... Mong hoài người xa.. Vẫn mơ... Lối cũ bóng tà.... Giật ḿnh...chợt thấy... Quanh ta... Lạnh lùng... P/s : Cám ơn cô PL vào thăm nhà và chơi với Gôn :D, vui thôi cô nha :D :cutesmile: |
Quote:
Cáo ngây thơ ...... Em vẫn là một cô bé ngây thơ Bởi yêu ai nên giả vờ làm cáo Và đôi lúc em cố cười... gượng gạo.. Chẳng biết rằng ...người có nhận ra không... Một điều ǵ mà em vẫn đợi trông Xuống đồng bằng, cáo chỉ là mèo bé Xa núi rừng cao, xa nhà, xa mẹ Bước lạc loài giữa thành phố cao sang... Bàn chân thơ quen đi giữa đường làng Lại bỡ ngỡ trước muôn vàn điều lạ Mơ thành phố, mơ kiếp người dâu bể Vụng đường tu nên hóa kiếp má hồng Ơ đường đời....sao lại quá mênh mông Sâu rộng quá, nên đi hoài chẳng hết Ngơ ngác giữa phố phường thật đẹp Ḷng thơ ngây lại chợt biết yêu người.. Em biết rằng em măi là cáo thôi Dẫu có mang kiếp người xinh đẹp Cánh cửa kia mở cho em rất hẹp Thân nặng nề nào thể lách được qua... Ừ , th́ thôi, em về chốn rừng xa Nơi núi thẳm ta lại là thân cáo... Là chúa tể nơi xa xôi cao ngạo Chẳng lụy phiền......phận cáo chốn nhân gian .... :incense::incense::incense: |
Thơ G càng ngày càng mượt... mà vướng víu với nàng thơ th́ chuốc nhiều sầu năo lắm nha G... chấp nhận hay không chấp nhận?
|
Quote:
Hii........vậy th́ Gôn sẽ buớc cùng nó, cô PL ạ ......Quy luật giảm trừ theo thời gian của cuộc sống này khắc nghiệt với niềm vui, nhưng lại rộng lượng với muộn phiền mà cô ....Người ta nhiều khi biết rơ rằng việc ḿnh làm sẽ khiến cho ḿnh sầu năo, nhưng vẫn muốn buớc chân vào ........Có thể là duyên, mà cũng có khi là nợ, cô nhỉ ......... :nguong: |
Hic hic, khùng hoàn toàn rùi hà..... Viết theo 1 bài hát ......... :nguong:
Hoa t́nh yêu.... ***__........Một loài hoa ko có trong vườn xinh Là do em đă quá yêu mà ra. Người ta trao hoa liễu ơ là khi đă lỡ yêu một người. Em sợ khi nói yêu anh bây giờ Sẽ làm rơi cánh hoa bao ngày thơ. Thôi th́ em cứ yêu anh âm thầm Để em sẽ măi giữ bông hoa kia mỏng manh...... __*** Loài hoa kia liệu có thật không anh... Em đă thử chứng minh trong con tim vụng dại... Những bánh xe ... Cứ măi xoay tṛn với những ṿng quay mê mải.. Kí ức nào.... C̣n lại với thời gian.... Ngày nắng nào rồi cũng sẽ biến tan... Em sợ lắm ...... Lúc hoa kia tàn úa... Loài hoa bé.... Chẳng quen đời nhung lụa... Vẫn cháy hết ḿnh cho phút ở trần gian... Vẫn yêu thương... dù hoa biết sẽ tàn.. Chỉ thầm buồn khi anh đang vui bước... Chuyện t́nh yêu nào ai kia biết trước... Lỡ thương rồi...... Liệu có được bên nhau... Hoa biết buồn.... Biết khóc... Biết đớn đau... Nhưng cũng chỉ biết vùi sâu trong dạ... Biết yêu thương trong từng ngày vội vă.. Qua nhanh... V́ yêu anh... Sợ hoa tàn nên thôi đành câm nín.. Sợ một ngày t́nh yêu kia vụt biến... Sợ một ngày... Đưa tiễn... Những ngày qua... Vẫn hết ḿnh sống trọn một đời hoa... Nhưng lại sợ .... Sao ngày mong manh quá... Loài hoa ấy vốn là loài hoa lạ... V́ yêu người..... Nên đơm lá trổ bông... Anh có trồng trong ḿnh loài hoa nhỏ ấy không....? 22.08.11 :nguong::nguong::nguong: |
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 08:15 PM |
© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.