Trang thơ Ngô Nguyễn
QU Ả CAM
Người khen cam ngọt, cam ṛn đă đẹp h́nh thức lại ngon trong ḷng Để ta đi lại ḷng ṿng muốn mua lại ngại bên trong thế nào? bề ngoài đẹp mẽ làm sao hay đâu chua đắng mua vào nặng tâm... Quả cam nhỏ nhẻ lầm rầm: có ăn mới hiểu thăng trầm do đâu nếu như chẳng hiểu ḷng nhau xin đừng rước cái khổ đau vào người Cam ơi ta đă quyết rồi cũng đành nhờ cậy duyên trời vậy thôi cam tṛn sắc nước vàng tươi đă mua ta gửi phận đời vào đây hết nh́n lại ngắm đắm say Với ta cam toả hương bay khắp nhà Thế là thơm mát ḷng ta cho dù chua ngọt vẫn là cái duyên |
Chào mừng Ngô Nguyễn đă vào vườn thơ NV !
Hy vọng NN sẽ có những giờ phút vui vẻ và thoải mái ở "vườn trăng" !... :handshake: Rất mong được đọc thêm nhiều sáng tác nữa của NN !... Thân ! NC |
CHỢ NGƯỜI
Mới mười sáu mười bảy thôi Chân em đan ngược đan xuôi rối bời Nụ cười gữ lại trên môi Em đi t́m kiếm con người miếng ăn Tuổi em đáng được học hành Sách vở đành gác để dành tương lai Em như thân liễu mảnh mai Cuộc đời gió xoáy sát mài xác xơ Thân gầy giữa chợ chơ vơ Nh́n người vẫy gọi lao xô, vập vồ Dáng từng trải vẻ ngây thơ Thấy em chạy bổ tôi ngơ ngẩn ḷng Phải chăng nợ gánh chất chồng Đồng tiền em kiếm trông mong cả nhà Mẹ cha nào! Có sót sa Xé tan tuổi trẻ em ra chợ người Chợ người chỉ nhỏ bé thôi Đă từng nuốt chửng bao đời mộng mơ... :loipha: |
Hàng cây ven đường
Cây làm duyên cạnh ḷng hè Ngắm người đi lại bộn bề lo toan Cây xoè tán lá sang ngang cho người bóng mát ngập tràn niềm vui Nhưng sao cứ bị dập vùi Đủ loại dây buộc rụng rời đớn đau Dây chằng dây chéo trên đầu khác chi rác rưởi cây đâu phụ người lại c̣n kéo buộc dây phơi bắt cây phải chịu đầy vơi nặng ḿnh Tội lỗi chi phải đóng đinh cây đau thắt ruột quặn ḿnh kêu ai Con người chỉ một mẩu gai đâm vào một chút nằm dài đớn đau chiếc đinh người đóng rất sâu bập tới xương buốt tận đầu ai hay Người ơi! xin hăy dừng tay cho cây tươi tốt những ngày sang xuân NN |
Đâu rồi
quê hương Đâu rồi đồng lúa lũy tre đường về cát bụi xun xoe nhà tầng Đâu rồi thời khắc lâng lâng chiều chiều đi dạo giữa đồng xả hơi vẫn mảnh đất vẫn mảng trời bàn chân run rẩy rụng rơi sứ người Đâu rồi mái ngói đỏ tươi con gà cục tác, trâu ngồi nhai rơm bát cơm gạo tám c̣n thơm ăn vừa ngon miệng lại ươm t́nh đời Con người cũng những con người mà sao cứ thấy chơi vơi cạn t́nh phải chăng thôn hoá đô thành mà đời nham nhở em anh bất hoà nào tranh đất nào đ̣i nhà ruột thịt đứt nát bê tha v́ tiền Ứơc ǵ ta có phép tiên trở về cái cơi êm đềm xưa say ước ǵ làm ngọn gió lay xoay về gốc rễ những ngày xa xưa |
Hạt sương:no:
Ngẫm ḿnh bụi nước nhỏ nhoi phận hèn lơ lửng chơi vơi giữa trời Muốn rơi mà chẳng dám rơi lỡ làm cây héo hại người trồng cây Sương nhỏ nhắn ḷng thảo ngay thương người chẳng nỡ bay bay rối bời Mong sao sớm hết cuộc chơi trở về hạt nước đầy vơi với đời Hạt sương óng ánh t́nh người đọng trên hoa lá rạng ngời cỏ cây |
Vén
Vén bầu trời thổi ước mơ lộng đời gió thổi lơ ngơ cơi ḷng Vén mùa thả nắng vào đông mong cho giá rét lưu vong sứ người Vén đêm thả vạn sao trời để cho tăm tối ngậm ngùi bỏ đi Vén đời thả mối t́nh si để ta nàng ấy chẳng ǵ cắt chia... N.N. |
Quote:
Bài thơ này đọc hay quá, từ bác dùng khéo và ư nhị bác ạ. CHÚC BÁC MỘt NĂM MỚI 2011 VẠN AN _ VẠN HẠNH |
VẤP Lỡ
T́nh đang bốc lửa rạt rào Lỡ đem nước lạnh đổ vào men say Để t́nh ngày cứ lắt lay Lấy chi khêu ngọn lửa này bùng lên Vợ chồng đang ấm đang êm Lỡ đem cay đắng đặt bên giường nằm Để rồi t́nh cứ âm thầm Rời ra xa măi trắng ngần đêm thâu Hạnh phúc vừa bén giọt dầu Lỡ làm han rỉ: dấu nhau tư t́nh Lấy ǵ gột sạch ḷng ḿnh Để làm sáng lại bóng h́nh năm xưa Bây giờ dù tỉnh hay mơ Vẫn lo vấp lỡ xa cơ một thời Giữ t́nh sạch sẽ sáng ngời Cho dù có lỡ khó phôi phai t́nh N.N. |
NHÂN T̀NH
Luật trời thay đổi bất ngờ Tránh nắng th́ dễ tránh mưa khó lường Đang nắng lửa bỗng mưa vương Hoàng hôn vừa hé đă buông màn chiều Ngập ngừng chưa nói tiếng yêu Đẫ nghe sấp ngửa một điều chia tay Hứa hẹn chi để gió bay Thà rằng im lặng cho ngày dài ra T́m về ẩn chốn nhạt nḥa Tránh mê hoa thắm để mà hết duyên Đừng mê mẩn chốn thần tiên Dễ say cảnh sắc mà quên nhân t́nh :ok: |
Quote:
Làm khuôn th́ dễ... để cài ngất ngư Thế nhân hiểu lắm cũng nhừ Th́ thôi cứ sống nhân từ... riêng ta... Vui với NN mấy ḍng làm quen. Chúc NN vui với nơi này nhé! |
Hôm nay mới để ư trang thơ Ngô Nguyễn thấy toàn thơ lục bát. Đọc một mạch. Bạn viết lục bát rất có nghề, tuy đề cập nhiều góc độ cuộc sống nhưng vào thơ rất ngọt. Xin chúc mừng bạn.
|
Cánh đồng hoang
Cánh đồng hoang cỏ ngập tràn Ḷng trống rỗng t́nh ngổn ngang ùa vào Một lời nhỏ nhẻ ngọt ngào cũng làm tim rỗng xôn xao tṛn ngày Một cái liếc mắt nhíu mày trời đông hửng nắng đêm dầy tan băng Ta về xoá bỏ ruộng hoang nhổ hết cỏ dại khẽ khàng trồng cây Bón chăm tỉa tót hàng ngày bắt sâu nhổ cỏ bàn tay chính ḿnh Hiểu ḷng ta nặng nghĩa t́nh cây xanh tốt lá rung rinh cành mềm Tâm ta rộng mở đời êm t́nh càng lai láng tới miền yêu thương |
Cây cao bóng cả
Cây ơi đừng quá xum xuê lỡ mà giông băo đổ về tính sao? Biết là tán rộng cành cao bóng cây che chở cho bao dân lành. Nhưng mà nặng gánh lá cành, gốc sao chịu nổi tam bành băo giông... N.N. |
Hieua chúc tết bạn. Mong bạn viết nhiều để mọi người thưởng thức hơn nữa
|
GẬP GHỀNH
Gập ghềnh cây gập ghềnh người gập ghềnh đường phố ḍng đời ngổn ngang Gập ghềnh tiền gập ghềnh vàng gập ghềnh hàng hoá ngỡ ngàng bán mua Gập ghềnh nắng gập ghềnh mưa gập ghềnh băo lụt chiêm mùa bấp bênh Gập ghềnh giá gập ghềnh dân gập ghềnh mức sống chênh vênh t́nh người Gập gềnh cái thuở thiếu thời gập ghềnh thi cử chơi vơi học đường Gập ghềnh những mảnh t́nh vương ai gieo hạt nhớ hạt buồn vào tâm Gập ghềnh gặt hái thăng trầm gập ghềnh sáng tối lầm rầm khen chê gập ghềnh những bước chân xưa bờ ao ruộng lúa cầy bừa đồng xa gập ghềnh con cháu ông cha bước cao bước thấp mưa sa nhấn ch́m Gập ghềnh bến vắng lặng im gập ghềnh mộng ảo ngóng t́m người yêu Gập ghềnh mờ tỏ ráng chiều chân mây tía đỏ sợ điều vu vơ Gập ghềnh ch́m nổi âu lo gập ghềnh nước bước gió mưa cuộc đời gập ghềnh khép mở nụ cười gập ghềnh gánh nặng tả tơi dáng người gập gềnh cả tiếng ru hời ngàn năm c̣n vọng những lời gập ghênh NN |
GIẢ
Giả người, giả ngợm, giả ma, Hàng giả, tiền giả, thật là chớ trêu. Giả nhân, giả nghĩa, càng nhiều. Yêu giả, cưới giả, liêu xiêu cơi người. Giả thành thật mới tuyệt vời Thật thành giả như tṛ chơi hàng ngày. Có ǵ khó nói hôm nay Đồng tiền, nén bạc múa may dở tṛ... N.N. |
Thâm trầm
Có những cái nh́n dán vào soi mói lục moi dữ dội như muốn lột trần Có những lời nói chẳng phải dao găm nhưng cứ âm thầm luồn đau tâm khảm Có những việc làm Tưởng chừng vô nghĩa nhưng lại thấm thía tựa hồ quất doi Có những con người hiền như cục đất nhưng khi cờ phất chồng chất giáo gươm Có những mảnh vườn chỉ toàn hoa dại ra vẻ quư phái thân mọc đầy gai Có những mảnh đời tưởng chừng nông nổi nhưng cứ vợi vời thăm thẳm biển khơi Tất thảy tuỳ thời ngó trời, nh́n đất là ma hay phật bản chất khó tường N.N. |
Quote:
Nh́n thêm ngán ngẩm cuộc đời này ra Tội t́nh một kiếp người ta Giả chen với thật nhập nḥa ảo hư... |
Thả thơ
Anh đem thả nổi bài thơ Em quơ tay bắt chẳng quờ thấy đâu Em buồn nhíu mắt thả sầu Anh nge vọng lại những câu thơ ḿnh... N.N. |
Mừng Xuân
Xuân mới chúc bạn xa gần Vui tươi hạnh phúc bội lần năm xưa Khí Xuân hun đúc vần thơ Hương Xuân toả ngát bến bờ yêu thương Ta về lấy mạng làm đường Gặp nhau tay bắt mặt mừng chào Xuân Bạn đến chơi, Chút phân vân Lấy t́nh, lấy nghĩa đưa dần lên thơ Gặp nhau đây thoả ước mơ Ta nâng nhau chén rượu thơ đầy tràn N.N. |
Ô... XUÂN ^.^
Xuân về! Ừ nhỉ, xuân sang Chúc cho xuân măi tươi vàng ánh xuân T́nh yêu cứ thế mà dâng Muộn phiền cứ thế mà lưng nữa này Xuân xưa! Chắc khác xuân nay Ĺ x́ anh nhé tháng ngày tươi vui ! :cutesmile: Thấy anh "xuất hiện" khá nhiều ở thơ Linh mà chưa có dịp ghé thăm, xuân vui nhiều thiệt nhiều ạ ^.^ |
Bạc vàng
Tôi muốn là mây trôi Ôm trọn đời trái đất Tôi muốn làm ám chất Phủ hết ánh hào quang Trước hết là bạc vàng Cùng những loài đá quư Để cho tia ác quỷ Không quỵ luỵ nhân gian N.N. |
G̣ Đống Đa
Có những cái chết người đời khinh miệt c̣n măi ngàn năm gào than oan nghiệt Có những cái chết chẳng thể lăng quên của thời bạo nghiệt lịch sử tạo nên Cái chết nào đây chất thây thành đống cái chết chống rỗng một lũ lưu vong Chả biết hổ ḷng Lũ quân xâm lược Cái chết bạo ngược lạnh buốt xứ người Cái chết chơi vơi không người hương khói của bè lang sói chống trọi lương tâm Cái chết ầm ầm vang trời động đất chẳng lật thế cờ kẻ mạnh chịu thua Trên g̣ Đống Đa C̣n đó thây ma chết chồng, chồng chất không cửa không nhà Đất nước người ta chớ mà lấn chiếm Ngắm nh́n kỷ niệm Chiếc G̣ Đống Đa N.N. |
Hăy để em học
Em đang lo cho tương lai sách đèn, đèn sách miệt mài sớm khuya Yêu thương sẽ phải sẻ chia Em mải mê học xin ĺa xa em và đừng tính cách nhập nhèm yên tâm ngồi học chẳng phiền đến ai Mai này em học nên người Anh tha hồ đến sóng đôi ngày dài... N.N. |
Nhầm
Ngỡ là chờ đợi nắng sang Hoa xoè cánh trắng ngỡ ngàng nắng vương Mơn man cánh trắng thơm hương Nào ngờ hoa khép, nắng giương mắt nh́n N.N. |
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 03:11 AM |
© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.