Cḥi vịt thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn
http://www.photodep.com/photos/623/L...346ad96636.jpg
Đêm mộng ca dao Đêm xuân mộng Gọi ca dao Cỡi con sẻ xám bay vào hoàng hôn Gặp em gánh thóc đầu thôn Cái cười lúng liếng Làm hồn đi hoang. Đêm xuân mộng Thấy em sang Áo bà ba tím tím loang vườn cà Thảo hiền nâng mẹ đỡ cha Quả thị vỡ bốn Đầy nhà sắc hương. Đêm xuân mộng Hẹn em luôn Qua cầu dải yếm cứ tuồn tuột bay Hạt mưa chưa rớt đă gầy Lời yêu chưa hé Đă ngây ngây sầu. Đêm xuân mộng Thấy rước dâu Nửa đêm giờ tí rủ nhau động pḥng Cô dâu da trắng má hồng… Bỗng dưng thức giấc Nằm không một ḿnh (Trang web văn học Hội Nhà Văn tp.HCM tháng 2 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://nhavantphcm.com.vn/sites/defa...%20Van%20r.jpg Ảnh tác giả: Thanh Trắc Nguyễn Văn (Nguồn: Hội Nhà Văn tp.HCM) |
http://4.bp.blogspot.com/-E09MdMxGgo...gw/s400/01.jpg
Chải tóc Sao em chải tóc Chải nắng vàng rơi? Bên em ta nhặt Một mảnh hương trời. Gói hương vào gió Gió bay nồng nàn Gói hương vào nhớ Nhớ càng miên man. Em ngồi chải tóc Chải suối thành sông Chải sông thành biển Biển thành băo dông. Ta vừa qua đó Thuyền t́nh lắc lư Ngẩn ngơ một phút Ngàn năm tương tư! Ḱa em chải tóc Chải giữa mùa hoa Từng đàn bướm lượn Rợp màu thơ ca. Áo em màu nắng Tóc em màu đêm Nụ cười em thắm Màu hoa hồng mềm… Câu thơ chưa viết Đă bay về trời! Lời ca chưa hát Bỗng thành chơi vơi! Em ngồi chải tóc Chải mượt mà xuân Mai vàng lại nở Trong nắng ngập ngừng. (Làm Bạn Với Máy Vi Tính - báo Khoa Học Phổ Thông số 393, ngày 22.2.2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://2.bp.blogspot.com/-joFVju38Sb...5699de9b_z.jpg |
Giới thiệu Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại
Trong năm 2010, Thanh Trắc Nguyễn Văn đă xuất bản tập thơ riêng thứ 5 là Giọt Lệ Trăng (NXB Văn Nghệ năm 2010), cùng với 2 tuyển tập thơ là Tuyển tập thơ Sương Bờ Liễu Hạnh 2 (NXB Thanh Niên năm 2010) và Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần (NXB Công An Nhân Dân năm 2010).
Xin giới thiệu thêm Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại , do bạn Đặng Lê Huy Vũ tuyển chọn, tập thơ do NXB Thanh Niên ấn hành năm 2010. Thanh Trắc Nguyễn Văn nhận được tin này vào những ngày cuối năm 2010. Tập thơ tuyển dày như một quyển tự điển gồm 1038 trang Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 307 tác giả thơ khác. http://2.bp.blogspot.com/_SWuEYKDOI2...8112304521.jpg http://4.bp.blogspot.com/_SWuEYKDOI2...4102930376.jpg |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại:
http://bp2.blogger.com/_8UG4j6aAd5A/...20/HoaMuav.jpg Hoa mua Ngày xưa hai đứa chiều chiều Rủ nhau chơi hái thật nhiều hoa mua Hoa mua em bán tôi mua Tiền là lá rụng cuối mùa vàng bay Rồi tôi kết lá thành dây Kết hoa vào lá, kết ngày vào đêm Kết thành hoa cưới trao em Ṿng hoa tím mái tóc mềm bến sông Cô dâu cười ửng má hồng Dắt tay chú rể chạy rong khắp làng… Sao giờ mây trắng sang ngang Hoa mua nở tím rụng sang tay người Thuyền c̣n một bóng trôi xuôi T́nh c̣n một đám lá rơi giữa ḍng Mẹ buồn đám cưới em đông Xe hơi chín chiếc, qua sông chín đ̣… Ngược thuyền về với tuổi thơ Bến sông vẫn tím đôi bờ hoa mua "Hoa mua ai bán mà mua" Để tôi vớt lá t́m mùa thu xa? Thanh Trắc Nguyễn Văn http://bp3.blogger.com/_8UG4j6aAd5A/...20/HoaMua3.jpg http://bp2.blogger.com/_8UG4j6aAd5A/...20/HoaMua2.jpg |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại:
http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...uk/s400/02.jpg Lời chị Đừng quên chị em nhé Dẫu mai này cách xa Chị- có cha mất mẹ Em- c̣n mẹ không cha. Gia đ́nh ḿnh ly tán Đem nỗi buồn nhân đôi Đem bát cơm đập nửa Nước mắt mặn mềm môi. Ngày xưa cha thương mẹ Sao giờ mẹ ghét cha Chúng con thương chẳng ghét Sao cha mẹ đành xa? Chú lính ch́ găy cổ Chị gắn rồi trao em Nghe lời mẹ em nhé Cố học chăm, ngoan hiền. Em khản hơi gào khóc Dỗ nó cha mẹ ơi! ... Cha cúi đầu không nói Mẹ nín lặng ngậm ngùi. Đừng quên chị em nhé Ngày mai buồn chia xa Hai mảnh đời côi cút Trong mắt lệ nhạt nḥa... Thanh Trắc Nguyễn Văn http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...Sw/s400/03.jpg |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại:
http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...cU/s400/01.jpg Chiếc nhẫn thần Đă có lần em gọi nhẫn Và xoay Giữa đêm đông lạnh lẽo Anh vẫn hiện đến bên em Kể em nghe chuyện cô bé Lọ Lem Chuyện hoàng tử, bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết. Đă có lần em gọi nhẫn Và xoay Trên sa mạc chói chang cát bỏng Anh vẫn hiện đến bên em Dịu dàng trao ly kem Trao em niềm tin yêu và vị ngọt. Đă có lần em gọi nhẫn Và xoay Trong bụi mù băo táp Anh vẫn hiện đến bên em Lau khô từng giọt lệ ướt lem Khoác áo ấm lên đôi vai gầy lạnh buốt. Rồi một lần em gọi nhẫn Và xoay Cùng đám bạn hú gào diễu cợt Em chợt bàng hoàng thảng thốt Chiếc nhẫn trên tay đă vỡ vụn Găy ĺa… Thanh Trắc Nguyễn Văn http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...pY/s400/02.jpg |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại:
http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...sE/s400/01.jpg Ra trường Xin gởi lại nỗi buồn của gió Ta ra đi nghe lá rơi đầy Giảng đường ấy ai ngồi để khóc Ngước nh́n trời mây trắng vừa bay. Xin gởi lại những chiều quán nhỏ Giọt cà phê đắng nghét nụ cười Đời sinh viên bao ngày rỗng túi Trang báo nhàu nát tiếng mưa rơi. Xin gởi lại con đường cơm áo Bước gia sư rệu ră chân trần Vị nước mắt cay xè miếng bánh Nhớ quê nghèo nghèn nghẹn bâng khuâng. Xin gởi lại mảnh trăng hiu hắt Dăy lầu xa hun hút tối mù Đêm kư túc chăn màn chợt thức Ngoảnh mặt nh́n chỉ thấy ưu tư. Xin gởi lại nụ t́nh mới chớm Hóa hư vô bởi quá dại khờ Nửa trái ngọt bỗng thành vị đắng Em bây giờ hay ở trong mơ? Xin gởi lại tháng ngày đại học Ta ra đi xa biệt mái trường Hành trang đó trái tim lửa đỏ Nẻo đường đời mù mịt khói sương. Thanh Trắc Nguyễn Văn http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...CI/s400/02.jpg |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại:
http://1.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...a4/s400/01.jpg T́nh có hay không? T́nh có hay không Biết không hay có Tay x̣e không có Tay nắm có không? Ngày xưa là gió Ngày xưa là mây Ta mơ theo nắng Dáng nhỏ em gầy... Chợt sợi tóc bay Chợt gió thành mây Lời thề màu cỏ T́nh không thành có! T́nh không hay có Biết có hay không? Ta mong là có Em cười như không... Ta là đá sỏi Một nắng hai sương Mơ nhầm châu ngọc Yêu nhầm đau thương. Em thành chim sáo Một chiều qua sông Ta c̣n dông băo T́nh có thành không! T́nh có như không Thà không hơn có Thà là như gió Thà là như mây... Thanh Trắc Nguyễn Văn http://1.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...Hk/s400/02.jpg |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại:
http://1.bp.blogspot.com/-Nw9LQBZ4ag...ngnga_6276.jpg Thu đi Thu vàng rủ gió đi xa Mùa đông níu lại làm tà nắng rơi Hằng Nga lên ngự đỉnh trời Bỏ tôi hạ giới một đời t́m em. Thanh Trắc Nguyễn Văn |
Thơ văn chào mừng ngày 8 tháng 3
http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...SQ/s400/01.jpg
Truyện thơ: Sám hối trước biển Tôi là một sinh viên nghèo lớn lên một ở vùng biển miền Trung. Cha tôi ngày xưa là một dân chài lăo luyện. Trong một chuyến đi biển ông đă đi măi măi không về sau một cơn băo lớn. Mất cha, tôi và mẹ tôi như một ngôi nhà đă bị xiêu vẹo nay lại c̣n bị mất thêm nóc. Hai mẹ con phải nương tựa nhau mà sống. Tội nghiệp nhất là mẹ tôi. Mỗi sáng sớm khi th́ bà ra băi biển mua cá của ghe chài rồi đem ra chợ bán, khi th́ đi cào nghêu mướn cho các chủ nghêu. Tuy vất vả nhưng mẹ tôi vẫn cố gắng vay mượn các cậu d́ họ hàng bên ngoại để giúp cho tôi được ăn học tới nơi tới chốn. Nghe đâu mẹ tôi ngày xưa là một cô tiểu thư rất xinh đẹp trên tỉnh. Gia đ́nh mẹ đă hứa gả mẹ cho Phong, một công tử con cán bộ ăn chơi khét tiếng thời đó. Mẹ tôi không đồng ư cuộc hôn nhân này, v́ đó chỉ lời hứa “trên bàn nhậu” của ông ngoại. Tuy vậy do sự thúc ép của gia đ́nh, mẹ cũng phải nhiều lần nhắm mắt nhận lời đi chơi với Phong. Có một lần mẹ đi ca nô chơi với Phong trên biển. Không ngờ tên Phong lái ca nô ra xa bờ rồi dở tṛ sàm sở với mẹ. Mẹ chống cự và bị rớt xuống biển. Do ở xa bờ, biển khá sâu, bản thân Phong không biết bơi nên hắn ta cũng không dám nhảy xuống cứu. Rất may, ghe chài của cha tôi đang đậu ở gần đó. Cha tôi đă bơi đến vớt và cứu được mẹ. Mẹ tôi yêu cha tôi cũng từ đó. Cuộc t́nh của cha và mẹ đă bị sự phản đối quyết liệt của gia đ́nh nhà ngoại. Đến khi tôi ra đời th́ ông ngoại cũng tuyên bố từ mẹ tôi và dứt khoát không nhận tôi làm cháu. Rất may c̣n có bà ngoại, cậu ba và d́ út rất thương mẹ tôi. Chính bà ngoại, cậu ba và d́ vẫn thường lén lút chu cấp tiền cho mẹ tôi nuôi tôi ăn học. Sau này, tôi lên thành phố học đại học rồi ở ĺ trên đó cho đến khi đậu tốt nghiệp và xin được việc làm. Tôi hầu như không c̣n về quê nữa. Cái quá khứ đói nghèo của dân chài miền biển cứ măi chập chờn ám ảnh tôi đến cả trong giấc ngủ… Nhờ có năng lực và làm việc khá chăm chỉ nên tôi thăng tiến khá nhanh. Tôi may mắn làm quen được Trà My, một cô gái vừa đẹp vừa giàu ḷng nhân hậu. Nàng cũng là em gái của một người bạn rất thân của tôi. Khi tôi ngỏ lời yêu Trà My, nàng tỏ vẻ không hài ḷng: - Em không tin t́nh yêu của anh. Nói thật em chỉ thấy anh yêu bản thân của anh chứ anh không hề biết yêu một người nào khác ngoài anh cả! - Em lầm rồi! Nếu ai yêu anh thật ḷng anh cũng sẽ yêu và chăm sóc với người ấy y như vậy! - Thế anh có biết ai yêu anh nhiều nhất không? - Biết! Người yêu anh nhiều nhất chính là Trà My! - Không phải, người yêu thương anh nhiều nhất hiện giờ chưa phải là em mà chính là mẹ anh đó! Mẹ anh đă hy sinh rất nhiều cho anh, thế mà anh đă nỡ đối xử với mẹ như thế nào? Khi nào em vẫn c̣n nh́n thấy sự cô đơn đau khổ của mẹ anh, em vẫn chưa thể nào tin t́nh yêu của anh như lời anh đă nói được! Nghe theo lời của Trà My tôi về lại miền quê biển t́m mẹ. Thấy tôi về nhiều người quen biết cũ rất ngạc nhiên. Họ cho biết mẹ tôi bị mất trí nhớ đă hơn một năm nay, mỗi chiều bà vẫn thường vắng nhà để được lang thang một ḿnh ngoài biển lạnh. Tôi vội chạy ra băi biển th́ thấy mẹ quần áo xốc xếch, đầu tóc rối bù đang đi dọc bờ cát réo gọi tên tôi trong vô thức. Tôi hối hận lắm qú gối trước mặt mẹ và van xin mẹ tha thứ. Mẹ tôi như chợt tỉnh ra, bà ôm lấy tôi khóc không thành tiếng… Suốt đêm hôm đó tôi đă qú trước biển để sám hối những tội lỗi của ḿnh. Tôi bỗng nhớ và càng thấm thía nhiều hơn câu nói của Trà My: Nếu một người nào không biết yêu thương mẹ của ḿnh th́ t́nh yêu của người đó với người khác dù có nồng nàn thế nào đi nữa cũng chỉ là một thứ t́nh cảm nhất thời và ích kỷ mà thôi! Thanh Trắc Nguyễn Văn ------------------------------------------------------------------ http://1.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...sI/s400/02.jpg Trước biển Khi con về thăm lại mái nhà xưa Thấy bóng mẹ dật dờ nơi băi biển Tuổi bé thơ đợi cánh buồm cha màu tím Con vẫn dắt mẹ t́m dơi mắt xa xôi... Con đă về. Đừng khóc nữa mẹ ơi! Nước mắt mẹ làm ḷng con mặn đắng Biển rủ sóng, tóc mẹ giờ bạc trắng Mái tranh nghèo lay lắt khói chiều lên. Con ăn học nhiều nên lú lẫn thành quên Không nhớ nổi một nỗi buồn của mẹ Cặp đầy ắp những công tŕnh bản vẽ Chỗ mẹ nằm vẫn nắng giọt mưa sa. Bao năm trời bay nhảy tận miền xa Mê bia bọt con bỏ trôi vị nồng của biển Lời thương mẹ cũng nhạt nḥa tan biến Trong những ánh đèn nhấp nháy đỏ xanh... Chợt giận ḿnh sao quá đỗi vô tâm Con quỳ khóc trước muôn trùng sóng vỗ Cha không c̣n. Mà mẹ th́ không nhớ Hỏi biển trời dung thứ được con không? Thanh Trắc Nguyễn Văn (Nguồn: trang web văn học Đất Đứng tháng 3 năm 2011) |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại:
http://1.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...7I/s400/01.jpg Sông Buông Thuyền em rời bến sông Buông Chở trăng, chẳng chở nỗi buồn tôi theo Sương giăng bàng bạc mái chèo Sóng oằn mặt nước, sóng leo mạn thuyền Ḿnh tôi đêm trắng nỗi niềm Nẻo về mây trắng, trắng miền bơ vơ. Thả trăng, em thả câu ḥ Bỏ tôi, em bỏ bên bờ sông Buông Sông Buông chậm chậm đừng buông! Tơ ḷng chưa gởi trăng buồn ngả nghiêng Gởi trăng, trăng rụng xuống thuyền Gởi thuyền, thuyền đă trôi biền biệt xa... Đồng Nai 1996 Thanh Trắc Nguyễn Văn http://4.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...Rc/s400/02.jpg |
http://4.bp.blogspot.com/-YdzsCAIt50.../s400/coco.jpg
Nghe đàn vọng cổ trên sông Hậu Tiếng đàn... Là khúc dân ca Người lên quán dốc cây đa mà ngồi. Tiếng đàn... Là xác giặc trôi Ḱa Trần Quốc Tuấn thắng rồi cười vang. Tiếng đàn... Là giọng thở than Vân Tiên gặp nạn giữa đàng sa cơ. Tiếng đàn... Là mảnh khăn tơ Ỷ Lan dệt lụa đến giờ c̣n bay. Tiếng đàn... Là chén rượu cay Thương tài Nguyễn Trăi rót đầy lại lưng. Tiếng đàn... Là vị bánh chưng Lang Liêu cắt bánh thơm lừng nước non. Tiếng đàn... Là nét mực son Nguyễn Hiền đỗ trạng tuổi c̣n bé thơ. Tiếng đàn... Là tiếng Suối Mơ Văn Cao phổ nhạc đợi chờ Thiên Thai. Tiếng đàn... Là hạt nắng mai Nguyễn Du viết truyện vượt ngoài càn khôn. Tiếng đàn... Là nhịp sóng dồn Thanh âm sông Hậu vọng hồn Việt Nam! (Trang web văn học Hội Nhà Văn tpHCM tháng 2 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://2.bp.blogspot.com/-OZA9GfVZYj...-tren-song.gif |
http://1.bp.blogspot.com/-FS_GakLhGV...00/phaohoa.JPG
Pháo hoa Giao thừa ai bắn pháo hoa? Mảnh thương mảnh nhớ mảnh nḥa mảnh xa Pháo hoa là của người ta Của tôi là vệt sao sa cuối trời. (Trang web văn học Hội Nhà Văn tpHCM tháng 2 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn |
Giới thiệu Tuyển tập thơ Văn Thơ Việt
http://2.bp.blogspot.com/-f05AprzSgx...6g/s400/02.gif
http://4.bp.blogspot.com/-slA7QRKXKY...VU/s400/01.gif Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Văn Thơ Việt do NXB Văn Hóa - Văn Nghệ vừa mới ấn hành năm 2011. Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 75 tác giả thơ khác. |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Văn Thơ Việt:
Vô t́nh Vô t́nh gặp Vô t́nh thương Nửa đêm dông băo… Vấn vương vô t́nh Người đi Táo rụng sân đ́nh… Duyên trăm năm Đợi Vô t́nh Trăm năm… Thanh Trắc Nguyễn Văn |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Văn Thơ Việt:
Áo dài em tím hoa cà Áo dài em tím hoa cà Để tôi qua đó là đà hồn rơi Em cười hạt nắng vỡ đôi Giọt mưa vỡ bốn, tim tôi vỡ mười! Em đi thả tím nụ cười Câu thơ tôi thả tím trời hoàng hôn! Thanh Trắc Nguyễn Văn |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Văn Thơ Việt:
Ngày đông đọc Kiều Trang Kiều bạc tóc Nguyễn Du Câu thơ bỏng cháy âm u đất trời Sông Tiền Đường lành lạnh trôi Bao máu lệ Bao kiếp người Long đong. Kiều đau bạc cả má hồng Cung đàn trắc trở bỗng bồng bềnh vang Đa tài đa sắc đa đoan Đa sầu nhân thế Đa mang nhân t́nh... Thương nàng ngồi trước b́nh minh Tạ nhau c̣n một chữ trinh Đá vàng Mười lăm năm dẫu giải oan Vẫn nghe mặn buốt đôi hàng lệ rơi Khóc ai ngang dọc chống trời Gươm đàn găy gánh Luân hồi về đâu? Trải qua bao cuộc bể dâu Giọt đau chẳng vỡ Chữ sầu không tan… Nụ đào nát giữa tham quan Hết lầu Ngưng Bích Lại đàn Khuyển Ưng... Câu thơ lệ ứa giữa chừng Câu ca dao cũng ngập ngừng khóc thương… Kiều xưa vượt cơi đoạn trường Ta nay vượt sóng Tiền Đường T́m ai? Thanh Trắc Nguyễn Văn |
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Văn Thơ Việt:
Nửa đời Nửa đời Nhỏ lệ làm sông Thuyền yêu chèo măi Vẫn không thấy bờ. Nửa đời Xếp chữ làm thơ Chữ “t́nh” đi mất Bỏ “khờ” chèo queo. Nửa đời Bán mảnh trăng treo Tháng năm rơi trắng Cái nghèo c̣n mang. Nửa đời Nhặt giấc mơ hoang Một đêm vấp nhớ Bàng hoàng t́m em. 2008 Thanh Trắc Nguyễn Văn |
http://lucbat.com/admin/upload/1110218025935.jpg
Ngày xưa Ngày xưa có một bến đ̣ Tuổi thơ cùng nhảy ḷ c̣ mà chơi Có lần nước mắt em rơi Tim tôi rụng xuống rối bời nỗi đau Em giành một nhánh bông lau Nhường em, nhường hết trăng sao trên trời. Ngày xưa có một khoảng trời Xanh xanh lá nhăn cùng ngồi mộng mơ Chuồn chuồn đậu xuống trang thơ Thả con thuyền giấy lạc bờ bến thương Bến thương cách mấy con mương Em trao quả chín nối hương vào ḷng. Ngày xưa bảy sắc cầu vồng Bây giờ mây trắng bềnh bồng trôi qua Em giờ lên tỉnh học xa Quên tôi, quên cả quê nhà nắng mưa Nắng mưa là chuyện nắng mưa Em xưa quên hết ngày xưa. Bao giờ? (Trang web văn học lucbat.com tháng 2 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn |
http://3.bp.blogspot.com/-BKDJnTgJsn...s400/megia.jpg
Truyện & Thơ Sám Hối Trước Biển Tôi là một sinh viên nghèo lớn lên một ở vùng biển miền Trung. Cha tôi ngày xưa là một dân chài lăo luyện. Trong một chuyến đi biển ông đă đi măi măi không về sau một cơn băo lớn. Mất cha, tôi và mẹ tôi như một ngôi nhà đă bị xiêu vẹo nay lại c̣n bị mất thêm nóc. Hai mẹ con phải nương tựa nhau mà sống. Tội nghiệp nhất là mẹ tôi. Mỗi sáng sớm khi th́ bà ra băi biển mua cá của ghe chài rồi đem ra chợ bán, khi th́ đi cào nghêu mướn cho các chủ nghêu. Tuy vất vả nhưng mẹ tôi vẫn cố gắng vay mượn các cậu d́ họ hàng bên ngoại để giúp cho tôi được ăn học tới nơi tới chốn. Nghe đâu mẹ tôi ngày xưa là một cô tiểu thư rất xinh đẹp trên tỉnh. Gia đ́nh mẹ đă hứa gả mẹ cho Phong, một công tử con cán bộ ăn chơi khét tiếng thời đó. Mẹ tôi không đồng ư cuộc hôn nhân này, v́ đó chỉ lời hứa "trên bàn nhậu” của ông ngoại. Tuy vậy do sự thúc ép của gia đ́nh, mẹ cũng phải nhiều lần nhắm mắt nhận lời đi chơi với Phong. Có một lần mẹ đi ca nô chơi với Phong trên biển. Không ngờ tên Phong lái ca nô ra xa bờ rồi dở tṛ sàm sở với mẹ. Mẹ chống cự và bị rớt xuống biển. Do ở xa bờ, biển khá sâu, bản thân Phong không biết bơi nên hắn ta cũng không dám nhảy xuống cứu. Rất may, ghe chài của cha tôi đang đậu ở gần đó. Cha tôi đă bơi đến vớt và cứu được mẹ. Mẹ tôi yêu cha tôi cũng từ đó. Cuộc t́nh của cha và mẹ đă bị sự phản đối quyết liệt của gia đ́nh nhà ngoại. Đến khi tôi ra đời th́ ông ngoại cũng tuyên bố từ mẹ tôi và dứt khoát không nhận tôi làm cháu. Rất may c̣n có bà ngoại, cậu ba và d́ út rất thương mẹ tôi. Chính bà ngoại, cậu ba và d́ vẫn thường lén lút chu cấp tiền cho mẹ tôi nuôi tôi ăn học. Sau này, tôi lên thành phố học đại học rồi ở ĺ trên đó cho đến khi đậu tốt nghiệp và xin được việc làm. Tôi hầu như không c̣n về quê nữa. Cái quá khứ đói nghèo của dân chài miền biển cứ măi chập chờn ám ảnh tôi đến cả trong giấc ngủ… Nhờ có năng lực và làm việc khá chăm chỉ nên tôi thăng tiến khá nhanh. Tôi may mắn làm quen được Trà My, một cô gái vừa đẹp vừa giàu ḷng nhân hậu. Nàng cũng là em gái của một người bạn rất thân của tôi. Khi tôi ngỏ lời yêu Trà My, nàng tỏ vẻ không hài ḷng: - Em không tin t́nh yêu của anh. Nói thật em chỉ thấy anh yêu bản thân của anh chứ anh không hề biết yêu một người nào khác ngoài anh cả! - Em lầm rồi! Nếu ai yêu anh thật ḷng anh cũng sẽ yêu và chăm sóc với người ấy y như vậy! - Thế anh có biết ai yêu anh nhiều nhất không? - Biết! Người yêu anh nhiều nhất chính là Trà My! - Không phải, người yêu thương anh nhiều nhất hiện giờ chưa phải là em mà chính là mẹ anh đó! Mẹ anh đă hy sinh rất nhiều cho anh, thế mà anh đă nỡ đối xử với mẹ như thế nào? Khi nào em vẫn c̣n nh́n thấy sự cô đơn đau khổ của mẹ anh, em vẫn chưa thể nào tin t́nh yêu của anh như lời anh đă nói được! Nghe theo lời của Trà My tôi về lại miền quê biển t́m mẹ. Thấy tôi về nhiều người quen biết cũ rất ngạc nhiên. Họ cho biết mẹ tôi bị mất trí nhớ đă hơn một năm nay, mỗi chiều bà vẫn thường vắng nhà để được lang thang một ḿnh ngoài biển lạnh. Tôi vội chạy ra băi biển th́ thấy mẹ quần áo xốc xếch, đầu tóc rối bù đang đi dọc bờ cát réo gọi tên tôi trong vô thức. Tôi hối hận lắm qú gối trước mặt mẹ và van xin mẹ tha thứ. Mẹ tôi như chợt tỉnh ra, bà ôm lấy tôi khóc không thành tiếng… Suốt đêm hôm đó tôi đă qú trước biển để sám hối những tội lỗi của ḿnh. Tôi bỗng nhớ và càng thấm thía nhiều hơn câu nói của Trà My: Nếu một người nào không biết yêu thương mẹ của ḿnh th́ t́nh yêu của người đó với người khác dù có nồng nàn thế nào đi nữa cũng chỉ là một thứ t́nh cảm nhất thời và ích kỷ mà thôi! Thanh Trắc Nguyễn Văn ------------------------------------------------------------------ Trước biển Khi con về thăm lại mái nhà xưa Thấy bóng mẹ dật dờ nơi băi biển Tuổi bé thơ đợi cánh buồm cha màu tím Con vẫn dắt mẹ t́m dơi mắt xa xôi... Con đă về. Đừng khóc nữa mẹ ơi! Nước mắt mẹ làm ḷng con mặn đắng Biển rủ sóng, tóc mẹ giờ bạc trắng Mái tranh nghèo lay lắt khói chiều lên. Con ăn học nhiều nên lú lẫn thành quên Không nhớ nổi một nỗi buồn của mẹ Cặp đầy ắp những công tŕnh bản vẽ Chỗ mẹ nằm vẫn nắng giọt mưa sa. Bao năm trời bay nhảy tận miền xa Mê bia bọt con bỏ trôi vị nồng của biển Lời thương mẹ cũng nhạt nḥa tan biến Trong những ánh đèn nhấp nháy đỏ xanh... Chợt giận ḿnh sao quá đỗi vô tâm Con quỳ khóc trước muôn trùng sóng vỗ Cha không c̣n. Mà mẹ th́ không nhớ Hỏi biển trời dung thứ được con không? Thanh Trắc Nguyễn Văn Bài được đăng trên trang web văn học Văn Đàn Việt tháng 3 năm 2011 Nguồn: http://www.vandanviet.net/shop_news....&cn=631&n=6535 |
http://3.bp.blogspot.com/-GhRYoPyj7A...s400/MeGia.gif
Mẹ “Mẹ già như chuối chín cây” Thời gian nặng chuyến đ̣ đầy chông chênh Chở bao câu hát bồng bênh Gió đưa gió đẩy mông mênh chín chiều. Chiều nay chim vịt kêu nhiều Xiên xiên nắng đến, xiêu xiêu mưa về Lá vàng vàng nhói chân đê Hoàng hôn tím tím lối về mẹ xưa Đâu thời thúng gạo rổ dưa Mặt trời mẹ gánh sớm trưa chợ làng? Con giờ hết bước đa đoan Đi t́m bóng mẹ bàng hoàng nỗi đau Cù lao chín chữ cao sâu Nổi ch́m ch́m nổi bạc đầu mới hay! Muộn màng khóc ướt gió mây Trên cao phải bóng trăng gầy mẹ tôi? (Tạp chí Văn Nghệ Chưyangsin tháng 3 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn |
http://3.bp.blogspot.com/-AXVAxmJO7a...u_Ham_Rong.jpg
Mùa thu sông Mă Chào em cô gái xứ Thanh Áo dài dịu mát quét xanh trời chiều Em cười gió cứ liêu xiêu Mùa thu bỗng rụng thành diều lá bay. Em trao sợi nắng mảnh gầy Ta gỡ năm tháng bám đầy giọt sương Ngả nghiêng đi nửa con đường Gặp em gặp lại một vườn hương hoa. Ngọt ngào lắm khúc dân ca Một câu hát nhớ Thương ba bốn lần! Động Tiên xa thế mà gần Chuông chùa vọng đến cũng bần thần trôi. Hàm Rồng mây nước sóng đôi Ta qua sông Mă để rồi xa em Thơ t́nh sao gió chẳng xem? Hoàng hôn xuống vội thả rèm mưa bay. Nhớ em treo mảnh trăng gầy Buồn dâng chén tím Cạn ngày Vào đêm… (Trang web văn học Đất Đứng tháng 4 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://2.bp.blogspot.com/-UchPXKsuaO...iepdauxuan.jpg |
http://1.bp.blogspot.com/-OpcPBHHeFR...A/s400/042.jpg
Vấp T́m nhau vấp phải nụ cười T́m em bỗng vấp bóng người yêu xưa! T́m trăng nhớ vấp đêm mưa T́m năm tháng vấp bốn mùa lá rơi… T́m ai t́m giữa đất trời Câu thương đành vấp một lời yêu em… (Trang web văn học Văn Đàn Việt tháng 4 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn |
Nhặt
Hôm kia, anh nhặt sợi đàn Ngước lên thấy tóc lang thang mây chiều Bất ngờ, ḷng rộn tiếng yêu Đuổi theo gót nhỏ, mắt liều nh́n quanh Hỏi cây, hỏi lá, hỏi cành Không lời giải đáp, long lanh khóe sầu Hôm qua, anh nhặt trân châu Xâu vào chuỗi quư đụng màu mắt em Lạc vào một lễ hội đêm Nhạc vàng khúc vũ êm đềm đan nhau Bàn tay nối kết nhịp cầu Sương giăng lịch thiệp mái đầu khoan thai Hôm nay, nước mắt chảy dài Gió xa cành lá, đường mai tiễn người Cuối đầu, đặt bó hoa tươi... Trong bia, rực rỡ sắc cười nghĩa trang. pd |
http://2.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...w/s400/001.jpg
Vẫn c̣n đây Vẫn c̣n đây Năm công chúa ngày xưa Năm cô bé với năm cái cười rất "quái"! Mùa xuân đi qua rộn ràng trong lớp ấy Có chú ve sầu chợt thức khóc trên cây. Vẫn c̣n đây Năm tà áo trắng tung bay Năm nhịp guốc cùng khua đều lóc cóc Xe vẫn dựng quanh những hàng bún ốc Hoa điệp rơi vàng trong nhịp muỗng leng keng. Vẫn c̣n đây Năm bài hát thân quen Năm giọng "hú" của một thời tóc bím! Những chiếc nơ xanh, trắng, vàng, đỏ, tím Vẫn lúc lắc bay, ngúng nguẩy trong chiều… Kỷ niệm vọng về từ năm tháng cô liêu Trang giấy cũ bỗng nhớ nhung màu phượng cũ Một chiếc lá rơi giữa sân trường nắng rũ Mùa hạ đâu rồi Áo trắng ấy Ngày xưa? (Làm Bạn Với Máy Vi Tính - báo Khoa Học Phổ Thông số 400, ngày 12.4.2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://4.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...rQ/s400/01.jpg |
http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...IQ/s400/01.jpg
Về trường cũ Trường cũ ta về mây trắng bay Nhớ em, ngơ trúc lá rơi đầy Áo trắng không c̣n trong sương trắng Trắng chiều thu lạnh, trắng heo may. Lớp học nh́n ra những cánh đồng Những mùa xanh mướt lúa đơm bông T́m đâu bụi phấn ngày xưa ấy Một thuở chia xa thắm phượng hồng? Vẫn bóng thầy xưa dưới mái trường Vẫn lời trầm ấm lắm yêu thương Vẫn lời thơ nở trên trang sách Những nụ hoa đời, gió ngát hương. Tóc cô giờ bạc màu sương xám Lăng đăng mây chiều vạt nắng rơi Một lần thổn thức ta thầm gọi Gió vọng sân trường tiếng: Mẹ ơi! ... (Làm Bạn Với Máy Vi Tính - báo Khoa Học Phổ Thông số 403, ngày 3.5.2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://1.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...nE/s400/02.jpg |
http://1.bp.blogspot.com/-I5mdEKOcVA...goc-ta-vat.jpg
Tứ tuyệt lục bát: T́nh khúc phù sa (1) 1. T́nh em như cánh chuồn chuồn Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi Dây trầu chưa quấn chợt rơi Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa… 2. Con đường mất nửa thành ba Mặt trời mất nửa nhập nḥa hoàng hôn Trăng lên mất nửa lại tṛn Tim anh mất nửa chỉ c̣n bóng em. 3. Không trăng đêm vẫn là đêm Có trăng hương gió ngủ quên cựa ḿnh Có em trăng đợi đầu đ́nh Không em ta thả thơ t́nh hẹn trăng. 4. Em xa rời bến sông Hàn Nắng chao chát đổ, gió ràn rạt bay Lắt lay một mảnh trăng gầy Câu yêu gởi lại với ngày rụng rơi. 5. Gặp nhau không nói được lời Đành nâng chén rượu giữa trời mưa bay Chén em rót măi chẳng say Chén ta chưa hứng đă đầy hoàng hôn. 6. Hưng Long nắng đỏ bụi hồng Mênh mông biển lúa, bềnh bồng biển mây Hương đồng gió chạm khẽ bay Hoàng hôn khẽ xuống chạm ngày vào đêm... (Trang web văn học lucbat.com tháng 5 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://1.bp.blogspot.com/-GElrt57-gq...flanzen139.gif |
http://1.bp.blogspot.com/-TaLyucZ49e.../1109Fa01L.jpg
Bi kịch trong bài thơ Bi kịch của Thanh Trắc Nguyễn Văn Bốn câu thơ tứ tuyệt thật ngắn gọn. Nhưng chính bốn câu thơ đó lại gợi mở ra một vở bi kịch khá đặc sắc và đầy kịch tính. Cảnh đầu chàng và nàng yêu nhau. Nhưng chàng có lẽ do quá nghèo nên gia đ́nh nàng đă gả nàng cho người khác: “Ngày theo chồng em khóc với hoàng hôn Và hồn em đă thuộc về ta măi măi” Cái an ủi mà chàng trai nhận được chính là trái tim nàng đă măi măi thuộc về chàng. Ngày đám cưới của nàng thật buồn. Vu qui theo chồng nàng không cười mà lại khóc. Đă vậy “c̣n khóc với hoàng hôn” nữa! Vâng, đám cưới là để mở ra một trang mới cho cuộc sống lứa đôi thế mà nàng nh́n đâu đâu cũng chỉ thấy toàn “hoàng hôn”! Đúng là do yêu chàng quá mănh liệt nên nàng đă tự nh́n hôn nhân của ḿnh với một con mắt không được mấy thiện cảm. Chàng tuy mất nàng nhưng dù sao cũng thật sự hạnh phúc v́ người yêu cũ lúc nào cũng luôn nhớ về ḿnh. Cảnh sau chàng và nàng tái ngộ. Nhưng cảnh tái ngộ thật đáng sợ với từ “cướp” đầy hung hăn và bạo lực. “Giờ cướp lại em bằng bạc tiền vung văi Ta được thân xác em nhưng lại mất linh hồn!” Chàng đoạt lại t́nh yêu của nàng không phải bằng ḷng nhân ái, bằng t́nh yêu cao thượng mà chính là “cướp” lại bằng “tiền”. Câu thơ thứ ba thật lạnh lùng và khốc liệt. Lúc đầu tôi đọc không kỹ nên cứ nghĩ là câu thơ tầm thường sau: “Giờ cướp lại em bằng bạc tiền vương văi” Nhờ một cô bạn nhắc nhở tôi mới biết đó là từ “vung văi” chứ không phải là “vương văi”. Tôi thật sự thán phúc cách chọn lọc và dùng từ của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn. Tiền vương văi là tiền bị rơi rớt do chủ nhân lơ đễnh, không cố ư. C̣n tiền vung văi là “vung” tiền ra, để cho tiền rơi rớt có chủ ư, nhằm cho mọi người biết ai là “đại gia”. Kẻ dùng tiền muốn “mua” mọi thứ cho bằng được kể cả t́nh yêu. Nó thể hiện bản chất đầy thủ đoạn của một tên tài phiệt: “Cái ǵ nếu không mua được bằng tiền th́ sẽ mua được bằng tiền nhiều hơn!”. Kết quả là chàng và nàng của ngày xưa không c̣n nữa. Chàng đă biến thành một tên tài phiệt chỉ biết chiếm đoạt thân xác phụ nữ. C̣n nàng cũng biến thành một ả hám tiền không hơn không kém. Bài thơ tứ tuyệt chỉ có bốn câu mà sao hiện thực, mà sao đau xót đến thế? (Trang web văn học Đất Đứng tháng 5 năm 2011) Kim Như ----------------------------------------------------------------------------------- Bi kịch Ngày theo chồng em khóc với hoàng hôn Và hồn em đă thuộc về ta măi măi Giờ cướp lại em bằng bạc tiền vung văi Ta được thân xác em nhưng lại mất linh hồn! Thanh Trắc Nguyễn Văn http://1.bp.blogspot.com/-VRjPyHw02D...op-0913565.jpg |
http://4.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...Es/s400/01.jpg
Khúc hát ngày ra trường Thôi, từ giă giảng đường Từ giă tuổi sinh viên Chúng ḿnh ra đi để mang hoài nỗi nhớ Hoa phượng vĩ chiều nay tưng bừng nở Đỏ thắm ven trời. Những cánh chim bay. Ngày mai xa rồi ta biết nói ǵ đây Ánh mắt ấy nh́n ai chợt có ǵ khang khác! Tạm biệt nhé con đường về xanh mát Bao dấu chân xưa. Sao xao xuyến bồi hồi? - Em sẽ về miền đất ấy xa xôi... Lời nói khẽ như bao lời muốn nói Mái trường xa sẽ đón chào cô giáo mới Và t́nh yêu thoảng nhẹ trong chiều. Họ bên nhau chưa nói được nhiều Ḷng mải hẹn những phương trời xa lắc! Để những ước mơ thầm th́ khẽ hát Khúc - hát - vào - đời những mơ ước lứa đôi... (Làm Bạn Với Máy Vi Tính - báo Khoa Học Phổ Thông số 405, ngày 17.5.2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...ok/s400/02.jpg |
http://images.yume.vn/blog/201107/01/1309520100-351.jpg
Tứ tuyệt lục bát: T́nh khúc phù sa (2) 7. Em lên ngọn gió cũng lên Vẳng đưa theo suối tiếng khèn long lanh Em gùi nửa mảnh trăng thanh Hay gùi cả gió lũng xanh cuối chiều? 8. Một thương, hai nhớ, ba yêu Bốn ṿ vơ mộng, năm d́u dịu mơ Sáu xa, bảy hẹn, tám chờ Chín… mười… vượt hết bến bờ t́m nhau. 9. Người ta thề ước trầu cau Sao tôi thề thử chỉ đau với sầu? Người ta yêu đến bạc đầu C̣n tôi yêu thử hết sầu lại đau! 10. Mùa đông chim yến phương nào? T́m em vượt biển trăng sao anh t́m Sao em không vớt nỡ d́m Để hồn anh măi nổi ch́m lênh đênh? 11. Rơi chi một cánh mai mềm Nắng xuân lan đến bên thềm đợi ai? Thả chi một sợi tóc dài Người đi ngoảnh lại cháy hai cái nh́n! 12. Câu ḥ bổng, nỗi đau ch́m Trăng sao cũng rụng rủ t́m bến mơ T́m duyên em chở thuyền thơ Thả chi giọt mắt dật dờ thuyền nghiêng? (Trang web văn học Hội Nhà Văn tp.HCM tháng 5 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn |
http://files.myopera.com/thovan/blog/380.jpg
Tứ tuyệt lục bát: T́nh khúc phù sa (3) 13. Lạ kỳ là cái tơ duyên Chăn trâu lấy được vợ tiên trên trời! Chuyện xưa tích cũ lâu rồi Vẫn nghe trong gió những lời yêu nhau. 14. Nửa đêm dạo biển Vũng Tàu Hẹn em hái hết trăng sao làm quà Em cười… Đêm bỗng tan ra Trăng sao vỡ xuống thế là mưa rơi! 15. Nẻo xưa thơm trắng mây trời Tuổi thơ thơm trắng chân đồi cỏ may Ngọc lan thơm trắng cánh đầy Áo em thơm trắng gió ngày lung liêng. 16. Người về mảnh nhớ chao nghiêng Mùa thu rụng xuống làm duyên nụ cười Bướm kia mơ được lên trời C̣n tôi mơ được trọn đời bên em. 17. Người ta ăn chả t́m nem C̣n em đong rượu ḥa thêm bóng sầu Uống vào chỉ nghẹn với đau Đổ ra lại thấy một màu nhớ nhung... 18. Lạnh lùng là kiếp chồng chung Ṿ chăn xé gối bởi chung một chồng! Mẫu đơn sao cắm giữa đồng? Lệ rơi lăn lóc đầu sông cuối bờ. (Trang web văn học Hội Nhà Văn tp.HCM tháng 5 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn |
http://2.bp.blogspot.com/-aDb8TTkQn2...m9E/s400/1.jpg
Mưa Tháng Sáu Tặng Ngọc Hạnh Tháng Sáu mưa Những mảng trời vỡ rơi gơ vang nền kư ức Đêm lăn màu mực Thả mảnh liềm trăng lắt lẻo lưng trời. Tháng Sáu dại khờ Tháng Sáu của xa xôi Mưa giăng trên ṿm cây những dây đàn thương nhớ Ta cùng em một thuở Bàn tay nắm Bàn tay mở Hứng khẽ từng nốt nhạc lạnh tan Ḱa ai dưới hiên trường gió miên man Tà áo trắng trinh nguyên Trang vở màu nguyệt bạch Hẹn hóa bướm bay t́m một ước mơ xa... Em – cô gái Cẩm Mỹ thích cỏ hoa Thích khắc lên hạt mưa những khát khao cháy bỏng Rồi sẽ có một ngày... Em sẽ là cô giáo trường làng nho nhỏ Sẽ cùng ta giảng bài: “Ai bảo chăn trâu là khổ? ” Chiếc lá sân trường rụng xuống xôn xao... Tháng Sáu chưa về Màu mực tím đă trôi mau Mưa để lại ước mơ nḥe trên nét chữ Em gói trả hạt mưa bỏ theo chồng xa xứ Trả lại ta Nửa trang giáo án Chỉ c̣n ta Nửa ly cà phê đắng Và một bóng h́nh em Khuấy măi không tan! Đồng Nai 2003 (Tạp chí Văn Nghệ Tây Ninh số 31, tháng 5,6-2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://3.bp.blogspot.com/--xaBsczYih...61afbec1_2.jpg |
http://1.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...4E/s400/01.jpg
Con thuyền giấy Con thuyền xưa bằng giấy Anh thả vào ước mơ Thuyền trôi giữa ḍng mưa Bập bềnh trên sóng nước. Em ngồi bên cửa lớp Con thuyền ghé làm quen Em đẩy. Thuyền lật nghiêng Lắc lư rồi trôi tiếp! Em cười đôi mắt biếc Màu áo trắng như mơ Con thuyền cũng ngẩn ngơ Lặng trôi và trôi măi... Con thuyền nay bằng giấy Anh thả về tuổi thơ Thuyền trôi giữa ḍng mưa Cũng bồng bềnh sóng nước. Nhưng người em thuở trước Năm tháng ấy về đâu? Con thuyền cũ nghiêng chao Giữa đôi ḍng thương nhớ. Trời mưa bong bóng vỡ Phượng rụng ướt mùa thi Có một chiếc thuyền đi Bên thềm xưa trôi măi... 1994 (Làm Bạn Với Máy Vi Tính - báo Khoa Học Phổ Thông số 409, ngày 14.6.2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://2.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...4s/s400/02.jpg |
http://1.bp.blogspot.com/-UDb25UGZvw...0937_thumb.jpg
H́nh như H́nh như Sương khói vừa rơi… Lá vàng vàng nắng cuối trời lặng bay. H́nh như Mây vướng vào mây… Áo dài em quét rụng ngày hoàng hôn. H́nh như Trăng sáng đường thôn… Câu ḥ bến nước chở hồn ca dao. H́nh như Mưa vỡ trăng sao… Sợi t́nh năm tháng ngấm vào cỏ hoang. H́nh như Gió đậu cành xoan… Câu thơ chợt viết bỗng toàn tên em! (Tạp chí Văn Nghệ Tây Ninh số 31, tháng 5,6-2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://1.bp.blogspot.com/-S1F05WJZXF...25-28354_1.jpg |
http://1.bp.blogspot.com/-p7igF-PfaC...610-514-58.jpg
Xin em Xin em một sợi tóc thề Để anh buộc nhớ kẻo về em quên Mùa này dông băo chông chênh Thuyền t́nh trôi mất bắt đền ai đây? Xin em cho nắm ngón tay Để anh cầm măi những ngày có nhau Lỡ khi biền biệt trăng sao Tháng năm tơ nhện toàn màu cô đơn. Xin em tặng một nụ hôn Để anh hiểu biết lớn khôn thành người Một mai đắc đạo lên trời Gặp tiên nữ Biết trả lời: Nụ hôn... 2001 (Tạp chí Văn Nghệ Chư Yang Sin tháng 6 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://4.bp.blogspot.com/-JJR2lHZgMl...42a6de805b.jpg |
http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...qY/s400/01.jpg
Hạ Nhớ Tặng Minh Thu Là nhớ ǵ không nhỏ? Ngày ấy em rời trường Nắng chiều vương trong mắt Ngập ngừng và mông lung. Ta ngẩn ngơ lặng ngắm Cánh phượng hồng rụng rơi Sân trường mùa hạ thắm Bóng em xa, xa rồi... Là thấy ǵ không nhỏ? Sao vội vàng quay lưng Đầu cành ve nức nở Chiếc lá sầu rưng rưng. Bước giày em thầm lặng Bỗng chốc hóa xa vời Ta về qua cửa lớp Bụi phấn c̣n rơi rơi. Là xa rồi đấy nhỏ Kỷ niệm những ngày thơ Người em xưa áo trắng H́nh bóng giờ trong mơ. Trời xanh kia thăm thẳm Mùa hạ biết c̣n không Mùa thu sao đến chậm Để buồn ta mênh mông? (Làm Bạn Với Máy Vi Tính - báo Khoa Học Phổ Thông số 417, ngày 9.8.2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://3.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...Ts/s400/02.jpg |
http://1.bp.blogspot.com/-nD8ykhSgBp...8_Leaf_Eye.jpg
Mắt lá Đêm thu Mắt lá mùa thu Trăng d́u dịu biếc Đất nhu nhũ vàng Mắt em đăm đắm ngỡ ngàng Anh cầm mắt lá bàng hoàng t́m nhau. Bên em Mắt lá xôn xao Mắt thương, mắt hẹn Toàn màu thiên thai... (Trang web văn nghệ Bông Tràm tháng 8 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://4.bp.blogspot.com/-hLZ7p3BiZf...00/tinhco1.jpg |
http://1.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...vU/s400/01.jpg
Kư ức mùa thu Có một chiều cha nhặt chiếc lá vàng rơi Mái đầu xám bạc chợt cúi buồn u ẩn Nhớ thuở chiến tranh mẹ một đời lận đận Gồng gánh thương chồng đánh giặc miền xa. Mấy mươi mùa xuân rồi lặng lẽ trôi qua Cha cô độc trong nỗi buồn nhớ mẹ Thời trăng mật, trái tim hồng tươi trẻ Lại phải chia xa cách trở hai đầu... Có nước mắt nào dập tắt được nỗi đau Có hương khói nào làm nguôi ngoai nỗi nhớ Con khôn lớn trong từng đêm cha trăn trở Nghe biển khơi xa khắc khoải gọi về. Rồi ngày lại ngày nắng rực chân đê Cha vẫn bước lê trên con đường đến lớp Ngôi trường ấy có tàng cây bóng rợp Có mơ ước mẹ xưa tha thiết, ngọt ngào... Một bàn chân ḿnh cha đă gởi lại rừng sâu Một trái tim đau cha cũng gởi vào dĩ văng Kư ức cũ tưởng đă lặn vào năm tháng Lại chợt hiện về ..................lấp lánh ........................mùa thu! (Tạp chí Văn Nghệ Long An tháng 8 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://2.bp.blogspot.com/_80W4OAw1s-...U8/s400/02.jpg |
Quote:
CHÁY MĂI XUÂN EM xuân hững hờ bên thềm xưa lá đổ đóa mai gầy hây hẩy sắc trinh nguyên gió mơn man lay động dăi ưu phiền xin hóa gió thăm miền thơm tuyết trắng xuân mấy độ xuân về theo mưa nắng giữa muôn trùng khói sóng phủ chiêm bao xuân ơi xuân t́m em ở nơi nao.! em sẽ đến dường như không hẹn trước em trao anh mùa xuân không hẹn ước dỗ giất nồng lay lắt một bờ mi xuân muôn đời đâu tiễn biệt chia ly mà anh măi ôm gh́ theo năm tháng ôi xuân ơi em vẫn xuân trong sáng lửa hao gầy anh cháy măi xuân em.. L.H.G.13.1.2012 |
http://4.bp.blogspot.com/-DkitxomCRr...ntruongson.JPG
Chùm thơ ba ḍng viết ở nghĩa trang Trường Sơn Nghĩa trang Trường Sơn Những nén hương Vươn cao h́nh đất nước. Bên mộ người chiến sĩ vô danh Chú chim câu Mổ thóc. Máu người lính Lá cờ Hoa hồng. Đêm Hồn tử sĩ nhớ mẹ Khóc. (Trang web văn học Văn Đàn Việt tháng 8 năm 2011) Thanh Trắc Nguyễn Văn http://1.bp.blogspot.com/-tpsU7SLqn3...Oes/s400/1.jpg |
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 09:40 PM |
© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.