Vu Vơ Vớ Vẩn Vần Văn
Làm Trai Khai thiên lập địa tới nay Thế gian ai giỏi kéo cày hơn trâu Sinh ra làm đấng mày râu Chết đi phải để một xâu hoa buồn Chớ như sống kiếp chuồn chuồn Gặp mưa gấp cánh kiếm nơi giấu mình Chớ như kiếp sống lục bình Gió đưa sóng đấy người khinh kiếp bèo Ngạo Thiên |
Cuộc Chiến Tay Đôi Thúy Kiều Hoạn Thư Chuyện xưa còn nhớ một đêm Kiều đang ôm mộng êm đềm trong chăn Ngoài trời mua gió lạnh căm Bóng mây vờn nguyệt Kiều nằm tương tư Gió đưa ngọn nến dập dừ Bỗng đầu thấy bóng Hoạn Thư đi vào Kiều liền bật dậy cúi chào Hoạn thư hỏi nhỏ : biết tao hả mày ? Kiều vừa mở miệng chưa hay Hoạn Thư trợn mắt con này nhà quê Bực mình Kiều mới chửi thề Có chuyện gì vậy ? mà ghê thế mày? Hoạn Thư thấy mũi cay cay Chân liến hạ tấn còn tay vung quyền Nhưng Kiều đâu phải dạng hiền Né mình phóng cước tiếp liền trăm chiêu Hoạn thư trúng thế liêu xiêu Định thần chưa kịp thì KIỀU tiếp vô Quyền tung ra thế hổ vồ Thư ko kịp né bị xô sát tường Kiều liền lừ mắt dương dương Quát lên một tiếng :còn ương ko mày? Hoạn thư hoảng quá chắp tay Lưu tình thủ hạ thân này xin tha Kiều nghe thấy vậy nói là Từ sau chớ động vào bà nhớ chưa Bà đây công lực thượng thừa Chớ nên liều mạng mà đùa nghe con Tuổi bà giờ vẫn còn son Mày thì đã lúa sòn sòn sáu mươi Mặt mày thì chẳng giống người Nhìn trông như loại đười ươi trên rừng Bà đây cay đắng đã từng Gió sương cát bụi rửng rưng như thường Nếu mày ngoan ngoãn bà thương Còn ko láo lếu bà tương vô đầu Từ sau mày chớ có ngầu Gặp bà thì phải cúi đầu chào nha Còn giờ bà sẽ bỏ qua Mau mau đừng dậy về nhà cho nhanh Chớ nên giở thói lành chanh Kẻo ko gặp chiện chẳng lành gió mưa Hoan Thư đứng dậy liền thưa Nãy giờ em chỉ tính đùa chị thôi Ai ngờ chị quá tuyệt vời Võ công tái thế trên đời ít ai Biết em là phận kém tài Thôi thì ghi khắc một mai tương phùng Cam thân chịu cảnh chồng chung Từ giờ chẳng dám nổi khùng nữa đâu Nói xong THƯ mới quay đầu Lao mình bỏ chạy xuống lầu lủi nhanh Thúc Sinh sau bức màn tranh Chui ra diễn cảnh yến oanh tương phùng Ngạo Thiên |
THƯƠNG KIỀU Đầu lòng hai ả tố nga Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân Đời Kiều nhuốm bụi phong trần Còn Vân thì chẳng một lần khổ đau Phận Kiều đúc kết một câu Xót thương tủy nhục hận sầu đắng cay Xét theo tướng số thời nay Thì Kiều sinh đúng vào ngày gặp xui Thế nên đành phải ngậm ngùi Trao thân bán phận mua vui cho người Kiều đi Vân nở nụ cười Trong lòng vui sướng rạng tươi muôn phần Nói sang số phận Thúy Vân Khổ đau ko gặp một lần là sao Người tình chị gái gửi trao Cưới xong Vân cũng em càho chị luôn Kiều nhìn thấy vậy mà buồn Thì ra Vân đúng dân buôn chợ trời Ngẫm ra mọi việc trên đời Kể sao cho hết bằng lời thi ca Cảm thương thân phận đàn bà Hồng nhan bạc mệnh đúng là ko sai Dẫu cho đa sắc toàn tài Nhưng làm sao được họa tai do trời Thương Kiều lệ ướt tuôn rơi Trách than số kiếp dòng đời mênh mang Sao Kiều ko gặp một trang Anh hùng hảo hán để nàng yên thân Tiếc thay thời ấy cõi trần Người hiền thì ít tiểu nhân thì nhiều Sắc hương hoa liễu tiêu điều Tên Kiều đẹp vậy mà nhiều thương đau Thanh Tâm tiền bối thiệt ngầu Họa lên sắc cảnh bể dâu một thời Nguyễn Du thi sĩ đáp lời Nói rằng lục bát trên đời có ta Hai người đối ẩm song ca Kể nên cuộc sống đàn bà thời xưa Cam thân chịu cảnh gió mưa Ông trời thật đúng biết đùa thế gian Bao đời thiên sử luận bàn Nhưng ai giải nổi nỗi oan cho Kiều Trăm năm Kiều vẫn là Kiều Ngàn năm chẳng đổi sớm chiều chẳng thay Dù Kiều sinh ở kiếp này Thì nàng vẫn chịu họa đày xá thân Phiêu linh lạc bước đường trần Tình duyên dang dỡ người thân xa rời Hoa tàn cánh rữa nhụy rơi Phận nàng đã định bởi trời ko thương Một mình ôm lấy gió sương Ai nào hiểu hiểu đường trường nàng qua Khóc thương thân phận đàn bà Tôi đây may mắn được là đàn ông NT |
Mượn Ruộng ( Vui Thơ)
Mượn Ruộng Nghe nói Nguyệt Viên lắm ruộng cày Thiên vào kiếm mảnh cắm dùi đây Bằng lòng chớ có quây rào cản Thuận ý đừng nên mở miệng rày Kiệt sỉ bừa đâm bung gốc lúa Tham lam xẻng phóng lở hàng cây Buồn vui vất vả cùng chia xớt Thắng vụ hai bên ngất ngưởng say Ngạo Thiên Hì hì em vào làm vài câu vui . Ko có ý j .Mong các huynh tỷ bỏ quá cho cùng nhau vui chút chút |
Ngày xưa Đêm nằm nhớ lại những mùa me Thủa nhỏ cùng em cạnh góc hè Một cột chống trời trên đứa đái Hai chân đạp đất dưới người tè Hoa bay loạn xạ vương cành sắn Nước chảy tứ tung đọng gốc chè Bỗng thấy ngày xưa vui quá đỗi Nào đâu của quý chợt ngo nghoe NT |
Quote:
Thăm ruộng Có đám ruộng con chửa kịp cày Kẻ nào lén lút cắm dùi đây? Chổng mông ve vuốt đôi bờ thửa Dạng háng mân mê một luống rày Hôm nắng chả ma nào bỏ hạt Nay mưa lại lắm kẻ trồng cây Giỏi cho cái thứ phường chôm đất Thật lão có già cũng phải xay |
Lung Tung Xem thơ mới biết rõ thời này Hậu bối văn ngôn quá cối chày Cụ Lý đau lòng rơi nước mắt Nàng Hương xót dạ dựng lông mày Thầy Du bực bội thây cha chúng Lãng Tử u sầu kệ mẹ bay Kẻ sĩ bây giờ ngang ngược thật Tài hèn cũng võ vẽ ta đây NT |
Quote:
Chớ Trách Nếu lòng vẫn quyết chẳng cho cày Chớ trách rằng ta sao cối chày Ý tốt không nghe mà gạt bỏ Lời hay chẳng thấu lại la rày Tham lam nhắm mắt ngơ bè bạn Kiệt sỉ xua tay lạnh mặt mày Đến lúc bờ tung đồng ruộng lở Xin đừng trách mắng Ngạo Thiên đây Ngạo Thiên |
Quote:
Giữ Ruộng Của ông mảnh ruộng để ông cày Tốt đẽo cối còn xấu gọt chày Ông có công khai ông cứ giữ Bay không sức phá bay đừng rày Chẳng cày cỏ ngập còn ra cỏ Để đó cây trùm cũng được cây Mất bấy tiền mua thì phải dụng Không thì nó phí ruộng ông đây |
Quote:
Chả Sợ Chẳng muốn thì anh vẫn cứ cày Trâu bò đã dẫn cả sang đây Coi xem có dám xua tay đuổi Ngó thử làm sao há miệng rày Chỉ sợ một người se tấc dạ Rằng lo có kẻ dựng lông mày Thảo thơm cũng chỉ dăm ba vụ Ruộng lở bờ tung đau lắm thay NT |
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 10:08 AM |
© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.