Những bài thơ vượt thời gian
THỜI GIAN
Giang Thao Gặp nhau Một người tiếc cho mình Không sinh sau vài mươi tuổi Một người thương cho mình Không sinh ra cùng thời ấy Hai người Hai đầu cầu Mà cây cầu lại gãy ! CON SÔNG THỜI GIAN TRÔI CÓ GÌ LÀ VÀNG NGỌC ? |
ĐÔI BỜ
A. Voznesensky Suốt đêm qua trời mưa Nên lá xanh càng mục Ai cũng nói rằng em Được yêu và hạnh phúc. Cả em, em cũng tin Dù cuộc đời không vậy Chúng ta ở đôi bờ Một dòng sông nào đấy. Đàn chim bay từng đôi Như sóng kề bên sóng Các bạn gái có đôi Chỉ mình em thất vọng. Nhưng em chờ, em tin, Dù cuộc đời không vậy, Chúng ta ở đôi bờ Một dòng sông nào đấy. Suốt đêm qua trời mưa Nhưng bình minh đã tới Chỉ mình anh, mình anh Mình anh em chờ đợi Em chờ và em tin Dù cuộc đời không vậy Chúng ta ở đôi bờ Một dòng sông nào đấy... |
TÂM SỰ CỦA Adam LÚC PHÁT HIỆN RA Eva
Bùi Chí Vinh Em xuất hiện như mặt trời Xua đi những cơn u ám Anh đang buồn hiu một hoàng hôn xám Bỗng đổi màu thành xanh Từ đó một ngày có ba buổi bình minh Nắng buổi nào cũng thơm tho mùi mật Từ đó không còn giới hạn của ngày và đêm Em đã xoay chiều trái đất Thì anh chính là một hành tinh buồn bã nhất Lần đầu tiên biết giá trị nụ cười Em đi rón rén như nhan sắc Dạy cho anh nói tiếng loài người. |
EM CHỜ
Vũ Thị Khương Chắc gì anh đến hôm nay Mà em cứ đợi tàn ngày trắng đêm Hết đi ra cửa ngóng nhìn Vào nhà ngồi xuống đứng lên thẫn thờ Chắc gì anh đến bây giờ Trà pha để nguội, nhạt mờ vị hương Chắc gì ? Mà dạ cứ thương Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng Ðã yêu, yêu đến tận cùng Ðã thương, thương đến nát lòng vì nhau Chắc gì ? Ðã chắc gì đâu! Hôm nay, cả những ngày sau Em chờ... |
DIÊM
Kim Anh Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm Nhưng em không nghĩ thế Bởi que diêm chỉ một lần sáng loé Còn vỏ bao làm cháy đến trăm lần Em không thể là phần sẫm nơi vỏ kia Để làm sáng Rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng mảnh Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh Rất đa tình rồi phụ bạc như không. Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu. Dẫu cho anh có tham đến bao nhiêu Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước Không oán hờn đâu vì em tin mình được Chứ yêu nhiều, bạc phếch có gì đâu. Nếu muốn suốt đời ở mãi bên nhau Thì câu ví kia xin người rút lại Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi Mà tình yêu cần đi suốt cuộc đời. |
LỖI HẸN CÙNG CA DAO
Thanh Nguyên Vườn nay người khác đã rào khóm mai thay chỗ khóm đào ngày xưa Em ngồi giặt áo giữa trưa đâu rồi môi hái vu vơ một mình ... Em ngồi giặt áo lặng thinh vò cho sạch vết tình còn vương Giũ cho rơi bớt giọt buồn phơi cho khô hết nhớ thương xa vời ... Đàn Kiều được mấy khúc vui thơ Kiều có vận vào đời em chăng? Tình so chưa đủ ngũ âm áo chồng con đã nặng oằn dây phơi Áo ca dao gió cuốn rồi cầu ca dao trả cho người khác qua Tóc mai rũ bóng hiên nhà chuyện xưa dù nhắc cũng là chuyện xưa Em ngồi giặt áo giữa trưa rát bàn tay vẫn vò chưa sạch lòng. |
TÌNH YÊU
(Heinrich Heine) Ta đem chôn tình yêu Rồi trồng lên bia mộ Lạy Chúa ! Thế là xong Hai đứa cùng nói khẽ... Nhưng tình yêu vùng dậy Trách móc nhìn chúng ta - Các ngươi nói gì vậy ? Ta đang sống đây mà |
SỰ THỰC
Sự thực là ... em có nhớ anh đâu Chỉ cồn cào vì con tim bướng bỉnh Chẳng chịu để tâm hồn em yên tĩnh Nên phập phồng và run rẩy đấy thôi! Sự thực là ... em đã hết yêu rồi Hết cả thương cả giận hờn trách móc Nhưng lối cũ cỏ giật mình bật khóc Nhắc em về những tháng ngày qua! Sự thực là ... em chưa có \"Người ta\" Chưa có người thay bóng hình anh trước! Em kiêu hãnh mà anh đâu biết được Em dối lòng tự an ủi đấy thôi Sự thực là ... em chỉ có một nơi Em tin tưởng và nép mình vào đó Nhưng ... trái tim anh đâu còn bỏ ngỏ Cho em vào làm... \"hoàng hậu\" nữa đâu. Sự thực là ... Không có phép màu |
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 10:08 AM |
© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.