Xem bài viết riêng lẻ
  #2  
Cũ 02-07-10, 10:44 PM
Avatar của viet tam
viet tam viet tam đang ẩn
CM Môn Sinh
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gửi: 256
Thanks: 259
Thanked 648 Times in 220 Posts
Mặc định

Điều đó làm cho ông cực kỳ thích thú. Mỗi khi có r*ượu vào, ông vẫn khua chân múa tay với mấy giáo viên nữ: “Tôi không biết dạy nhưng tôi biết làm hiệu trưởng. Và v́ không có thằng đếch nào dưới xuôi ngu đến nỗi ḅ lên đây tranh chức hiệu trưởng của tôi, ha ha, thế là bố mày sẽ làm hiệu trưởng đến già! Bố mày không có tŕnh độ nhưng bố mày biết triết ní. Cấp trên mà nghe bố mày triết ní là cứ vỗ đùi đen đét!”. Ông cười kh́ kh́ kh́, lại cười ha ha ha, rồi xua tay: “Các cô đi dạy đi! Dạy tử tế vào. Bố mày đi ngủ đây”.

Hết “tôi” lại “bố mày” và ngủ. Chiều chiều đi thăm phụ huynh, tức là đi uống rượu, rồi thế nào cũng xách được một xí rượu sắn ṃ về nhà chị vào lúc khuya khoắt thế này.

Chị đư*a cho ông bát cá khô rang mỡ. Ông cười tít mắt:

- Tuyệt qúa. Ở trường này không ai không thương thằng già này. Giá cấp trên cũng thương tôi nh*ư các cô th́…

- Th́ vẫn thương đấy chứ. Thầy cứ nói….

- Ờ th́ thương. Lănh đạo không thương lănh đạo th́ thương ai? Thương, nhưng trả lương bằng tiền. Giá cứ trả lương cho tôi một ngày hai xị mấy lại một đĩa mồi, thế có khả dĩ hơn không?

Ông nhấp từng tí một, thỉnh thoảng lại ngó xuống xị rượu xem c̣n “khả dĩ” là bao nhiêu. Ông sợ hết rượu, c̣n chị th́ sợ ông về. Ở tuổi chị, không ǵ sợ hơn khi một ḿnh đối diện với cái bóng của ḿnh.

Mà cái bóng cũng chẳng c̣n ra cái bóng nữa. Nham nhở và dài ngoẵng. Thỉnh thoảng từ dưới đất mọc ngược lên, từ trên nóc nhà đổ ập xuống. Thỉnh thoảng ḅ đi ḅ lại trên vách như* một con thằn lằn khổng lồ rồi bất chợt vo tṛn rơi phịch xuống chiếu như một đống giẻ rách. Thỉnh thoảng rung lên bần bật, tay chân khua khoắng như động kinh. Thỉnh thoảng cuốn chặt lấy cột nhà, hai tay vặn vẹo những ống tṛn.

Làm sao chị có thể thừa nhận nó là chị? Chị vẫn thế này kia mà: bốn mươi tư* tuổi, mập và trắng. Tóc hăy c̣n xanh, dù đă vơi đi khá nhiều. Và bộ ngực nữa, nó khẽ rung lên trong đêm, ngọt và ấm. Đối với chị, bóng tối luôn luôn nguy hiểm và đểu cáng, nó t́m mọi cách d́m chết tuổi thanh xuân của chị. Trong khi chị nh*ư lửa. Đúng thế, nh*ư lửa. Nhưng không có ǵ, không cách ǵ để tỏa sáng.

Cuối cùng rư*ợu cũng hết. Chị nửa muốn mua thêm r*ượu cho ông, nửa muốn ông về. Ông thi cứ chóp chép miệng hoài, nửa muốn uống thêm, nửa muốn nói với chị một điều ǵ. Họ rầu rĩ nh́n nhau. Chú và cháu. Thầy và tṛ. Đă ba mươi năm vẫn quan hệ ấy, không ǵ khác hơn. Trời xui đất khiến thế nào mà đến giờ trong thung lũng chỉ c̣n họ là độc thân. Tuy thế quan hệ ấy vẫn không hề khác đi, có khi c̣n ấm áp hơn bao giờ hết.
Signature: xin đừng đụng vào cây mùa lá rụng...
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to viet tam For This Useful Post:
phale (05-07-10)