Chị tức t*ưởi khóc cười sau tảng đá cho đến khi anh rời bờ suối mất hút trong rừng dẻ tím. Vậy là hết một ban mai, lại một ban mai khác, một ban mai khác nữa. Bây giờ trong ḷng suối không chỉ ḿnh anh. Không chỉ ḿnh chàng huưt sáo trong ḷng suối và nàng tức t*ưởi khóc cười sau tảng đá.
Bây giờ trước mặt chị là hai ngườ: chú bộ đội và cô Diệp, cô giáo chủ nhiệm của chị. Chuyện cổ tích bốc cháy. Bốc cháy thảm hại trước mặt chị. Trước mặt chị họ dang gh́ chặt vào nhau. Họ đang gh́ chặt vào nhau trước mặt chị. Những tiếng kêu không rơ đau đớn hay hạnh phúc đập vào ngực chị liên hồi… Trắng và trắng và trắng quần đảo mù mịt. Mắt chị hoa lên. Chị dập đầu vào tảng đá, nằm bất động cho đến quá chiều.
Cuối cùng anh ấy cũng ra đi, c̣n chị phải ngày ngày đối diện với cô Diệp. Cô vẫn vậy, vẫn t*ươi vui, vẫn thánh thót với bài giảng của ḿnh. Chị không c̣n là chị nữa. Chị cảm thấy những ǵ cô Diệp nói đều phi lư và giả trá. Mỗi lần chị ngước lên bảng là chỉ thấy trắng. Trắng trắng trắng cùng với những tiếng kêu rên loạn xạ.
Chị bỏ học. Bỏ hẳn. Không ai khuyên can nổi chị. Cô Diệp cũng không ngờ cô bé thông minh và xinh xắn như* chị bỗng đâm ra bướng bỉnh.
- Đừng nên thế, Mị. Nghe cô nói này…
Không dưới một trăm lần cô Diệp bắt đầu nh*ư thế, trong khi chị trùm kín chăn nằm cứng đờ.
Sự kiên tŕ, đức hy sinh, ḷng nhân ái hay những ǵ đại loại như* thế thường vẫn được đền bù xứng đáng, cố nhiên không thoát khỏi những ngoại lệ đau đớn và nhục nhă. Buổi chiều cuối cùng cô Diệp đến nhà chị là một buổi chiều yên tĩnh. H́nh như* có m*ưa hay sư*ơng mù ǵ đó mà tóc cô Diệp ư*ớt đầm. Cô nhẹ nhàng lật tấm chăn và nh́n vào mắt chị. Một cái nh́n thật bao dung nhưng chị làm sao biết được. Chị chỉ thấy trắng, chỉ thấy trắng, vậy thôi.
- Nghe cô nói này…
- Nói cái ǵ? .
- Ḱa. Sao lại trả lời cô thế?
- Cô về đi.
- Em phải đi học, Mị… Cô khuyên em…
Chị chồm dậy, chụp lấy cổ áo cô day mạnh. Chị hét lên, không, chị nghiến răng tru tréo:
- Khuyên! Khuyên! Khuyên! Đồ hủ hóa, lại c̣n khuyên!
Một cái tát nảy lửa dáng xuống mặt chị. Cái tát mạnh đến nỗi ba mươi năm sau mỗi lần nhớ đến chị lại giật ḿnh oà khóc.
*
|