Uhm.... thì thôi,
cứ để lá rơi ngược phía mùa thu cho nỗi nhớ cứ hoe buồn suốt mùa tha thẩn.
Nước mắt nào không phải là nước mắt?!
vùi sâu giữa biển đời,
sóng trắng xóa tên nhau...
Ngàn vạn lời cũng đọng lại một câu
dốc nghiêng cốc rượu
rượu tràn về đáy cốc...
Ngày trắng. Đêm đen. Ảo giác cũng mập mờ thức ngủ,
cả trời xanh... đôi lúc cũng phai màu....
Uhm... thì thôi,
có thể vội vàng, có thể là không kịp
... mong manh khói
... mong manh mây
... mong manh anh
... mong manh em
... mong manh
quên nhớ ...
Đánh thức bình yên trở giấc phía mưa mờ
Lạc trong hoang hoải chiều, vấp phải đơn côi
Ký ức quay tròn trên đường ray gập ghềnh, trơ khốc
tàu chuyển bánh rơi tiếng còi vọng ngược...
Uhm... thì thôi
Rồi.... thì thôi
Uhm... thì thôi
|