Nếu một ngày thơ viết bỗng tỏa hương
Th́ ta hiểu ḿnh hai đường chung lối
Bao t́nh cảm tháng ngày trang thơ đối
Ḿnh thật ḷng vui tiếp nối đường tơ…
Phút ban đầu suy nghĩ thật lơ mơ
Người phương ấy nhỏ chốn này xa lắc
Thơ cứ măi như chiếc cầu kết chặt
Để nơi này, phương ấy bắt thơ nhau!
Cuộc sống ơi, ta vui vẻ đón chào
Cho thơ gởi măi trao lời cảm mến
Cho lưu luyến mỗi ngày trang web đến
Để nơi này thơ cập bến nghĩa ân
Trang thơ kia giờ sao bỗng hóa thân
Cho anh +nhỏ chợt gần trong gang tấc
Cho ao ước tháng ngày luôn chồng chất
Để cơi ḷng nhỏ cất những riêng tư
|