Xem bài viết riêng lẻ
  #2  
Cũ 30-07-10, 05:08 AM
trainhaqueso1 trainhaqueso1 đang ẩn
CM Thập Thất Trai
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 114
Thanks: 32
Thanked 200 Times in 98 Posts
Mặc định

Chương Ba:

Cuối tuần, cô gái sát vách tới gơ cửa, hỏi tôi có việc ǵ mà họ có thể giúp không, tôi cười bảo không. Cô nhanh mắt nh́n thấy trên sô pha nhà tôi chất một đống quần áo bẩn, nằng nặc đ̣i giặt giúp, tôi nói tôi có máy giặt rồi, chờ tí nữa đem vứt vào máy giặt là xong, không cần phải nhọc sức. Cô ngần ngại đứng ở đó, có vẻ như áy náy, không biết nên làm ǵ.

Lần đầu tiên tôi rất nhiệt t́nh mời cô vào nhà, ngồi xuống. Cô bỏ giầy, chân trần bước vào nhà. Rón rón rén rén như thể sợ làm bẩn sàn nhà tôi, không dám dẫm cả bàn chân xuống. Cô không biết chứ thực ra tôi đă hơn tuần nay có lau nhà đâu.

Cô nói cho tôi biết, hôm nay cô xin nghỉ ca, vốn định giúp tôi làm việc nhà, nhưng không ngờ chẳng giúp được ǵ. Cô có vẻ rất xấu hổ, cứ lí nhí trảlời tôi. Cô ngồi ở nhà tôi nửa tiếng, kể cho tôi hoàn cảnh của hai vợ chồng, khi nói những điều đó giọng cô vô cùng dịu dàng, dường như khi kể câu chuyện, cô không để tôi thấy những oán trách và khổ cực của cô.

Cốc nước tinh khiết tôi rót cho cô, cô cứ cầm măi trong ḷng tay, lúc sắp về, cô nh́n tôi, tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ư, cô liền mang về cả cái cốc nhựa mỏng dùng một lần chứa đầy nước tinh khiết ấy. Tôi đoán, cô sẽ để dành cho chồng về uống.

Từ hôm đó tôi mới biết, chuyện hai người đó thế này:

Cả hai đều con nhà nông dân, bố mẹ là nông dân chính gốc suốt đời bám một mẫu ba đất ruộng, thu nhập cả năm của gia đ́nh chưa bao giờ vượt quá 2.000 tệ ( tương đương 4 triệu VND), họ lại thi đậu vào một trường đại học dân lập loại xoàng, học phí mỗi năm bằng bố mẹ không ăn không uống để dành 5 năm. Học không giỏi, không muốn học đại học, nhưng bố mẹ không chịu, nói đây là cơ hội duy nhất để thay đổi số phận nông dân của con, rồi quỳ xuống xin con đi học. Lên đây học rồi, th́ không có tiền nộp học phí, may c̣n được vay nợ ngân hàng trả chậm, khó khăn lắm mới vay được nhờ bảng thành tích học tập khá giỏi. Nhưng khi tốt nghiệp đại học, chỉ v́ chưa trả hết nợ ngân hàng nên bị giữ tấm bằng tốt nghiệp lại. Suốt bốn năm đại học sống vất vả dựa vào nguồn tiền vay hỗ trợ học tập, đến giờ, tất cả những công sức bỏ ra không đổi lại được mảnh bằng tốt nghiệp kia. V́ thế họ chỉ c̣n cách ra đường làm thuê kiếm tiền, nhặt nhạnh gom góp để mong đủ để chuộc lại tấm bằng đại học.

Họ thuê căn pḥng rẻ tiền nhất thành phố, ăn những bữa cơm rau rẻ tiền nhất thành phố, sống một cuộc sống cơ cực nghèo khổ nhất thành phố, nhưng một năm vỏn vẹn chỉ góp lại không đủ một vạn tệ. Cứ thế này, th́ trả hết nợ của cả hai vợ chồng c̣n phải mất 8 năm nữa.

Tôi không biết 8 năm có ư nghĩa thế nào với tuổi thanh xuân của một con người, cũng không biết sau 8 năm liệu họ có quyền chuộc lại tấm bằng đại học không. Nhưng tôi biết sống như thế này tiếp 8 năm, th́ không phải bất kỳ người nào cũng có thể cầm cự được!

Chương Bốn:

Hôm đó, khi tôi về pḥng, hơi muộn, ngọn đèn hành lang toà nhà đă được bật lên, khi đi qua cửa gian chứa đồ sát pḥng tôi, nh́n thấy họ đang mở cửa, trong pḥng vẫn tối âm u như cũ, người con trai ngồi xổm ở cửa ăn ḿ sợi, và từng miếng to từng miếng to, say sưa ăn ngon lành. Tôi hỏi một câu:

- Đèn hỏng rồi à?

Ban đầu, cậu hơi ngần ngừ một chút, rồi cười ngượng ngùng:

- Không, tiết kiệm điện, v́ đèn cầu thang cũng sáng lắm, mở cửa, trong nhà cũng đủ sáng lắm rồi.

Tôi cười. Tôi giờ mới biết, chả trách nhà họ suốt ngày chẳng bao giờ bật đèn.

Đêm đó, cửa pḥng họ cứ mở toang đến tận khuya. Tôi ngồi ở pḥng khách nghe được tiếng họ th́ thầm lúc được lúc mất.

Đầu tiên họ nói chuyện một lúc, tháng này đă tiêu bao nhiêu tiền, đại loại xà pḥng dùng hơi nhanh hết, vừa rồi sinh nhật anh đáng lẽ chúng ḿnh không nên mua 1kg thịt, về sau này nước rửa rau ḿnh có thể rửa mặt, nước rửa mặt ḿnh có thể tắm, rửa chân tay, nước rửa chân ḿnh có thể dùng giặt tất, nước giặt tất ḿnh có thể dùng để dội hố xí… v.v…đại loại là những chuyện như vậy.

Họ vừa tự ngồi trách ḿnh đă tiêu quá nhiều tiền, vừa không nén được ngồi nghĩ tới một tương lai tươi đẹp.

Họ tưởng tượng, trong một tương lai nào đó gần thôi, có thể là khi đă trả hết nợ, họ có thể đẻ một đứa con, thậm chí có thể tương lai nào đó, họ sẽ dành dụm tiền để mua một căn pḥng.

Nghe những tiếng th́ thầm vui sướng của họ, tôi măi vẫn không thể nào chợp mắt.

Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng người con trai kêu đau bụng, dường như có vẻ đau rất kinh khủng, “ái chà, ái chà” cứ thế kêu. Người con gái cuống lên, hỏi anh làm sao đấy? Người con trai nói h́nh như là tối nay anh ăn no quá, chướng bụng. Cô gái vội kêu, anh mau ra nhà xí đi ngoài thôi.

Người con trai chần chừ rất lâu, dường như không muốn đi, hồi lâu, tôi nghe người con trai nói: Anh không muốn đi ngoài, chúng ḿnh tiết kiệm nước dội nhà xí vẫn không đủ đâu, thế là tháng này tiền nước lại trội lên thôi. Mà c̣n nữa, nếu đi ngoài xong, bụng rỗng rồi, th́ đêm nay dễ đói lắm!

Nghe đến đây, đầu óc tôi choáng váng, trống rỗng, trái tim tôi bị thụi một cái đau buốt, câu nói đó trở thành ác mộng suốt đêm của tôi: Đi ngoài hết rồi, anh sợ đói!
Trả lời với trích dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to trainhaqueso1 For This Useful Post:
Hạ Phượng (19-08-11), Oasis (30-07-10)