Xem bài viết riêng lẻ
  #4  
Cũ 30-07-10, 05:48 AM
trainhaqueso1 trainhaqueso1 đang ẩn
CM Thập Thất Trai
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 114
Thanks: 32
Thanked 200 Times in 98 Posts
Mặc định

Chương Bảy:

Chủ nhà trọ rốt cuộc đă ṃ lên, rất thẳng thừng nói ngay câu đầu tiên: Nhà cô có thêm người mới đến à? Tôi thừ ra một lúc lâu, mới nhớ ra, có lẽ ông cảnh vệ mách ông ta.

Tôi kể toàn bộ sự t́nh cho chủ nhà, đồng thời hỏi chủ nhà có thể treo thêm biển số pḥng cho pḥng bên đó không, chủ nhà miễn cưỡng bảo “Ừ” rồi đi xuống.

Hôm sau, tôi thấy đúng là trên pḥng bên đă dán thêm tờ giấy lên cửa, viết: “Pḥng cất dụng cụ vệ sinh”.

Được vài ngày, lũ bạn thân hồi đại học và thằng người yêu mới t́m xuống Quảng Châu chơi, tôi bị bắt phải nghỉ một ngày phép đón chúng nó.

Chọn đại một quán định mời chúng ăn đồ ăn Quảng Châu, nhưng bạn tôi chê đồ ăn Quảng Châu nhạt nhẽo, chỉ ăn mấy miếng bèn gọi nhau đi, rồi sang quán bán đồ ăn Hồ Nam, mới vừa miệng chúng nó. Ăn xong, chả có việc ǵ, lại không dám xách túi dạo phố, chúng tôi t́m quán Karaoke Party World, hát đến nửa chừng, lại ngẫu hứng nhảy sang quán Karaoke Triều Ca, đổi đi đổi lại, hát không mấy bài, lại mất thời gian.

Tối về nhà, đă rất muộn. Nhưng tôi thấy pḥng bên đèn vẫn sáng, trong pḥng c̣n vọng ra tiếng thút thít.

Tôi kệ âm thanh đó, mở cửa, cho đám bạn vào. Bạn tôi vào pḥng liền bật máy tính, mở nhạc bài “Không sợ không sợ” rất to, chấn động cả tầng lầu.

Dưới nhà cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Lên gơ cửa, bảo lũ chúng tôi khẽ đi. Tôi tắt nhạc, ngồi tám về đôi vợ chồng pḥng bên. Lũ bạn cứ tưởng tôi đang kể chuyện, vừa bảo nhảm, vừa t́m thuốc châm hút. Tôi ghét nhất là mùi thuốc lá, v́ khói thuốc làm chảy nước mắt. Tôi đuổi bạn khỏi cửa, bảo nó ra ngoài hút đă đi rồi vào.

Khoảng nửa điếu thuốc cháy, bạn tôi cuống quưt gơ cửa, hào hứng gọi tên anh người yêu, bảo ra đây mau lên nghe ca kịch.

Hai đứa họ ra ngoài, rồi im ắng như tờ. Rất lâu mới trở lại.

Bạn tôi quay vào liền tới ghé tai tôi: Mày đừng giả vờ nữa, có phải buổi tối không có việc ǵ làm, mày toàn sang pḥng bên nghe nhạc chứ ǵ? Tôi c̣n không kịp định thần, họ đă cười phá lên. Bọn này cứ thế thôi, bực ḿnh lắm chuyện quá.

Sau tôi biết, hoá ra bọn họ ra ngoài ngóng động tĩnh pḥng bên. Nhưng động tĩnh ǵ th́ tôi không hỏi, nhưng tôi nghĩ, có lẽ là ǵ đó có liên quan đến màu sắc..

Đêm không ngủ được tôi cầm cuốn “Lolita” xem đôi trang, rồi bắt đầu lơ mơ. Khi mơ mơ hồ hồ vào giấc ngủ, tôi h́nh như nghe tiếng động pḥng bên, tiếng nhỏ nhưng mê ly.

Bạn tôi ở không đến ba ngày, tôi đă bắt đầu thấy chán, tôi thấy sự yên tĩnh trước đây bị phá vỡ, mà một cô gái độc thân thấy một đôi t́nh nhân cứ lượn qua trước mắt thân mật, dễ trúng gió mất thôi!

Tiễn bạn đi, tôi bắt đầu trở nên khó tính, tôi thường cố ư đóng cửa thật mạnh, cố ư đóng mở cửa sắt thật nhiều, cố ư để mọi người biết tôi đang bực, cố ư để bất cứ ai cũng biết tôi đang cau có.

Đôi vợ chồng trẻ pḥng bên mỗi lần gặp tôi vẫn cười, có chút ngượng ngùng bẽn lẽn. Anh chồng trên máy tóc rối bù có dầu vẫn dính ít gàu trên đuôi tóc, đuôi tóc tết của cô vợ vẫn bùng lên đằng sau như cũ, như lá thu bay tơi tả.

Nhưng tôi thấy họ, tôi không cười, cũng không c̣n nghiêm mặt như xưa, tôi chỉ lạnh lùng gật đầu, dùng gót giày ḿnh gơ mạnh lên nền, nhanh chóng đi qua họ. Mỗi lần cúi xuống, nh́n đôi giầy gót cao 8cm của ḿnh, tôi mới hoảng hốt thấy, thực ra nếu không có đôi giầy này, dường như tôi cũng chẳng cao!

Rồi sau đó là một chuỗi những mất mát và u uất triền miên! Tôi đoán, chỗ quà kia hẳn họ từng tỉ mỉ lựa ra. Hẳn phải một bao tải mới chọn được từng đó táo và lạc.

Nghĩ đến đây, tôi bật cười. Chẳng mấy chốc tôi lại hối hận, ḿnh đáng lẽ không nên cười họ!

Chương Tám

Có những ngày thế này, cánh cửa đó khép im ỉm, trong pḥng đó không có ánh đèn, tôi úp mặt vào khe cửa ḍm, không nh́n thấy bên trong có bất cứ thứ đồ ǵ. Có mấy lần, tôi thậm chí dán tai nghe, chẳng hề có chút động tĩnh. Tôi bắt đầu lo sợ, lo ngại họ đă lẳng lặng dọn đi rồi.

Thậm chí tôi bắt đầu oán trách, v́ sao khi đi chẳng chào hỏi ǵ. Tôi không biết làm sao, loanh quanh ra vào pḥng ḿnh, vầy ṿ cái gối, mạnh tay gơ vào bàn phím, viết những blog sắc nhọn, dùng ánh mắt miệt thị ḍm xung quanh.

Tôi phát hiện đă lâu tôi không c̣n xúc động, thậm chí có lẽ nói bao năm nay tôi không hề bồn chồn thế này rồi. Bỗng dưng tôi thấy đau buồn. Như thể mất đi thứ ǵ quư báu, như thể ai cướp mất một cảm xúc của tôi. Tôi bắt đầu nguyền rủa, bắt đầu lăng mạ, bắt đầu chán ghét cái thế giới này.

Hàng ngày tôi đều đứng dựa cửa, hy vọng đột ngột có người ra trước mặt tôi cười, và không ḱm được tôi lại ngó cánh cửa đó, hy vọng chút ánh sáng vàng vọt nào hắt ra nhè nhẹ. Nhưng suốt mấy ngày, chả có ǵ.

Rốt cuộc, tôi phải chạy đi t́m bà chủ nhà hơi lắm chuyện kia. Tôi nói tôi cần thuê gian pḥng chứa đồ. Bà chủ nhà lạ lẫm nh́n tôi: Cô định ở đó sao? Tôi nhíu mày, bảo: Tôi cần đặt sô pha vào đó. Bà chủ nhà dường như hơi gây khó dễ: Thế cô định lúc nào thuê? Tôi ngạc nhiên: Chả lẽ vẫn c̣n người ở trong đó sao? Không phải đă để không rồi sao? Chủ nhà nói: Cặp thợ thuyền kia tháng sau hết hạn thuê nhà.

Tôi bỗng nhiên có một niềm vui lạ lùng, hoá ra họ vẫn chưa dọn đi? Tôi lắp bắp nói: Thế th́ tháng sau nhé!

Chờ khi tôi đi qua cánh cửa đó một lần nữa, tôi thấy vui mừng, v́ tôi dường như thấy trong pḥng có tiếng bát đũa chạm nhau lách cách, bởi dường như tôi có thể nghe thấy tiếng họ đang khe khẽ thủ thỉ. Hôm đó, tôi ngủ sớm, thực ra tôi không buồn ngủ. Nhưng tôi vẫn đi nằm sớm, tôi mở mắt nh́n lên trần nhà, nghĩ liệu có một lần sẽ có người đến gơ cửa pḥng tôi.

Một chuỗi tiếng mở cửa làm tôi giật ḿnh, cho dù tiếng mở cửa chỉ nhỏ như thể tiếng muỗi vo ve, nhưng suốt mấy ngày nay tôi đă luyện được một đôi tai thính. Tôi nhảy phóc từ giường xuống đất, chạy ra.

Cô vợ thấy tôi mở cửa lạch xạch, sợ hăi đứng yên một chỗ. Tôi ngại quá, vội vàng che giấu sự mừng vui của ḿnh: Đă về rồi à? Sao mấy hôm rồi đi vắng? Về quê à? Cô gái nh́n tôi một hồi, lắp ba lắp bắp nói: C̣n chưa ngủ ư, chị. Không, không, không về quê. Mấy hôm nay có chuyện.

Lần đầu tiên cô nói với tôi mà không cười, cũng là lần đầu tiên cô nói dài, rồi bước vào gian pḥng cất đồ mà mấy hôm nay tôi vẫn quan sát chặt.

Tôi lặng đi ở đó, rất lâu, rất lâu, tôi mới sực tỉnh. Tôi tự nhiên muốn khóc, có chút ǵ như tủi thân, như đă bỏ ra nhiều nhiệt t́nh nhưng bị lạnh nhạt tới mức đau ḷng. Nhưng tôi không khóc, cũng không rơi lệ, tôi chỉ đóng cửa lại, bật máy tính, bắt đầu lên mạng ngao du khắp nơi.

Tối đó, tôi nghe thấy một ḿnh cô ta bận rộn đến khuya, linh tinh lang tang nghe như tiếng làm cơm hay thu xếp đồ đạc.

Nghe những âm thanh của một người vọng sang từ pḥng bên, tôi tự nhiên lạ lẫm, nghĩ, thế c̣n người con trai đâu?

Tôi bỗng cô đơn, cảm thấy nỗi cô quạnh đến đáng sợ, nhất là những âm thanh đơn điệu vọng từ vách sang, làm tôi cảm thấy vô cùng rơ sự lạnh lẽo của ḿnh.

Tôi tự nhiên hiểu ra: Th́ ra một ḿnh là nỗi thê lương, hoang lạnh đến buồn bă thế. Tôi quấn chặt áo ngủ, nhưng vẫn không cách nào kháng cự lại được cảm giác cô quạnh lúc nửa đêm.
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to trainhaqueso1 For This Useful Post:
Oasis (30-07-10)