Chương Mười Một
Anh chồng rồi cũng khoẻ dần lên, chờ anh ta khoẻ hẳn, tôi nhờ bạn bè t́m giúp anh một công việc nhẹ nhàng một chút, tuy lương không cao, nhưng dù sao cũng tốt hơn việc cũ. Hai vợ chồng họ đầy cảm kích không rơ đă nhắc lại bao lần chữ cảm ơn. Cho dù tôi nói măi đó chỉ là việc dễ như trở bàn tay, họ vẫn không ngừng cảm ơn tôi. Làm tôi hơi ngại.
Một tháng sau, anh chồng cùng cô vợ hớn hở chạy đến kéo tôi đi ra ngoài, tôi c̣n chưa hiểu việc ǵ, họ đă lôi được tôi ra khỏi cổng. Xuống đến nhà, tôi mới biết th́ ra anh chồng được lĩnh lương, nhất định mời tôi đi ăn. Tôi cười ha ha nói: Thôi đừng khách khí, đều là người đi kiếm sống, giúp nhau là chuyện thường t́nh, thôi đừng cơm nước ǵ nhé. Nhưng họ cố chấp cứ lôi tôi lại, mời mọc măi: Không mời chị, cả t́nh cả lư đều không xuôi. Thấy tôi có vẻ kiên quyết không đi, họ bắt đầu cuống lên: Hay là chị sợ chúng em mang không đủ tiền theo, xem này, em mang hẳn mấy trăm tệ. Nói đoạn bèn móc tiền ra. Thấy họ đôn hậu lại ngộ nghĩnh, tôi không từ chối nổi, đành nhận lời.
Tôi vừa đi vừa nghĩ: Làm thế nào để họ mời ḿnh, thoả măn tâm nguyện của họ mà lại tiết kiệm tiền cho họ nhỉ. Tôi nghĩ tới quán cơm rẻ tiền nhất Quảng Châu, là quán ḿ sợi.
V́ thế tôi làm vẻ trầm ngâm: Tôi biết có một chỗ đồ ăn vô cùng ngon, tôi thích đi ăn nhất. Không biết 2 người đă ăn ḿ sợi Lan Châu bao giờ chưa. Họ đều ngỡ ngàng, rồi nói: Sao lại thế được? Sao lại chỉ mời chị đi ăn ḿ sợi? Kiểu ǵ cũng phải mời chị một bữa hoành tráng.
Tôi cố ư ra vẻ giận: Nhưng tôi thích ḿ sợi, nếu định mời tôi, th́ mời ḿ sợi đi, ăn cái khác tôi không thích lắm.
Hai người họ thấy tôi giận, chỉ biết dạ dạ, làm theo ư tôi.
Đến quán ḿ, tôi gọi một bát ḿ ḅ, anh chồng gọi một bát ḿ suông, một bát thịt ḅ. Chờ lúc ḿ bưng lên, anh chồng bưng một bát ḿ to nhiều thịt ḅ tới trước mặt tôi, một bát ḿ ít thịt ḅ cho vợ, c̣n anh chỉ ăn một bát ḿ nhỏ suông.
Thấy tôi nh́n thắc mắc, anh vội vàng giải thích: Em thích ăn chay. Vết thương cũ chưa lành, em sợ ăn thịt vào sẽ lâu khỏi, thôi ăn chay cho lành.
Thực ra tôi biết, đây đâu phải chuyện vết thương, tôi biết anh ta muốn tiết kiệm tiền, nhưng anh ta không bạc đăi bạn bè, nên chỉ bạc đăi bản thân ḿnh.
Thấy anh ta ăn ḿ ngon lành từng miếng lớn, thấy vợ anh liên tục gắp thịt vào bát chồng, thấy hai vợ chồng họ không ngừng gắp thịt cho tôi, tôi lại gắp trả họ; cổ họng tôi nghẹn lại ở chỗ nào đó, rất khó khăn cũng không nuốt được một miếng ḿ xuống. Tôi có thể cảm thấy được trước mắt tôi một màn mờ ảo, không biết là hơi nước nóng đang lơ lửng trước mặt, hay có nước ǵ đă bao lấy mắt tôi, có thể cảm thấy âm ẩm.
Lần đầu tiên, tôi học được cách của họ, ăn hết sạch ḿ trong bát, húp cạn canh trong bát, cho dù tôi đă no căng bụng. Nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy đáy ḷng ḿnh quá ấm áp quá thật thà.
Tuy chỉ là một bát ḿ tám đồng, nhưng tôi biết bữa ăn đó với họ là xa xỉ. Tiêu mất tiền ăn mấy ngày của họ. Nhưng thứ tôi được nhận không phải là một bữa no, mà là cảm giác thấu hiểu và cảm động mà tôi chưa từng có được. Đó mới là thứ không tiền nào mua nổi, cũng là thứ mà không phải ai cũng may mắn có được, thứ chỉ tới từ t́nh người.
Tôi nghĩ, đây là bữa ăn đắt tiền nhất mà tôi từng được mời, nó thật sự rất xa xỉ, rất đáng giá.
Chương Mười Hai
Một buổi chiều lười biếng, bạn tôi gọi điện tới, khi tôi nghe hết những lời tường thuật của anh ta, tôi kinh ngạc tới mức đờ ra, tôi không biết anh ta nói đúng không, cũng không hiểu rơ sự thể ra sao, tôi chỉ biết, cậu trai sống kề vách pḥng tôi đă bị bắt lên đồn công an.
Anh bạn kia không ngừng trách móc tôi, tại sao lại giới thiệu một người như thế đến làm ở chỗ anh quen, ư anh nói rằng, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, tôi để anh giúp t́m cho họ công việc đó, sự thể tới mức này, anh ta c̣n mặt mũi nào với ông sếp ở đó nữa. Nghe thấy anh ta hậm hực gác máy điện thoại, tôi biết, về sau coi như là tôi mất người bạn này rồi, chớ có nói c̣n nhờ vả họ t́m cho đôi vợ chồng kia công việc nào khác.
Tôi không kịp để ư xem mối quan hệ bạn bè này từ nay c̣n hay mất, cũng không c̣n ḷng dạ nào đi xin lỗi anh bạn, tôi chỉ c̣n muốn biết anh hàng xóm giờ ra sao? Tôi chỉ muốn làm rơ xem chuyện ǵ đă xảy ra. Dường như trong tôi có phần nào thấy phải chịu trách nhiệm với họ, tôi dặn tôi, biết đâu đây chỉ là sự hiểu lầm.
Tôi xin nghỉ phép, vội vă chạy về nhà, chạy lên lầu, đi gơ cửa pḥng kia, nhưng khá lâu, chẳng ai ra mở cửa. Tôi hơi thất vọng, tôi nghĩ có lẽ cô vợ đă ra đồn công an rồi.
Tôi mệt mỏi tựa vào tường, nh́n sang cánh cửa sát pḥng tôi, bỗng thấy tự dưng xót thương. Chợt tôi nh́n thấy trên khung cửa pḥng tôi dán một mẩu giấy nhắn, tôi vội tới giật nó ra, là cô vợ nhắn cho tôi. Trên đó chả ghi ǵ, chỉ có địa chỉ một đồn công an. Tôi chẳng kịp suy nghĩ ǵ nữa vội vă tới đó ngay.
Lúc tôi tới, thấy hai cảnh sát đang hỏi han cô gái, cô chỉ cúi đầu, nín tiếng nức nở, đôi vai run bần bật dường như đang kiềm chế những tiếng khóc sắp bật ra. Bên cạnh cô là một bà trung niên đang ngồi. Bà cứ nhíu mày, cố né người sang một bên như sợ bộ quần áo cũ rách của cô gái làm bẩn sang bà. Tôi chạy vào cầm lấy cánh tay cô, hỏi: Thế có chuyện ǵ vậy?
Hai cảnh sát nh́n tôi, im lặng, rồi hỏi ôn tồn: Chị là ai? Tôi không nh́n họ, nói liền: Tôi là phóng viên báo buổi chiều, cô này là bạn tôi, tôi muốn đến t́m hiểu sự việc.
Hai cảnh sát nh́n nhau, bán tín bán nghi, rồi như ngại phiền phức, họ hạ thấp giọng xuống, không nặng lời với cô gái nữa, cũng tỏ ra lịch thiệp với tôi.
Tôi kéo cô ra một bên, hỏi có việc ǵ xảy ra vậy, chồng cô đâu? Cô gái nh́n tôi, chưa kịp nói th́ nước mắt đă rơi xuống, tôi an ủi cô nín đi, cứ nói rơ đầu đuôi đă, chúng ta sẽ t́m cách giải quyết.
Th́ ra sự thể thế này, buổi sáng, chồng cô đi đưa hàng cho một khách hàng của công ty, trong lúc chờ xe bus th́ thấy một bọn cướp đường giật túi xách của một người phụ nữ. Người phụ nữ cố sức giằng lại cái túi, miệng la lớn nhưng chẳng ai tới giúp bà, đang giằng giật như vậy, chồng cô nh́n thấy bèn không suy nghĩ ǵ chạy ngay tới, giúp người phụ nữ giữ lại cái túi. Mặc cho bọn cướp đánh anh, rút dao ra, anh vẫn không buông tay, lúc này cảnh sát vừa tới, lũ cướp bị tóm gọn.
Sự việc chỉ có thế, nhưng lúc cảnh sát tới thấy mấy người đang giằng giật, nghĩ người chồng cũng là kẻ cướp giật, là đồng bọn, nên hỏi người phụ nữ, bà có quen anh này không, người phụ nữ khăng khăng bảo không quen biết ǵ, c̣n bồi thêm, bà chẳng biết thằng này là đồng bọn hay là băng đảng khác xông tới cướp hôi, chỉ biết thằng này cũng chạy tới giằng túi xách của tôi. Cảnh sát không nói không rằng tóm luôn anh chồng đi.
Anh chồng đang vội đi đưa hàng cho khách, nên cũng chẳng có thời giờ giải thích, đă bị bọn cướp đánh th́ chớ, c̣n bị cảnh sát đập cho một trận không cho nói nửa lời. Anh sợ làm lỡ việc của công ty, chỉ biết nói tên công ty ra, tưởng có thể nhanh chóng rút lui để đi làm tiếp, nào ngờ cảnh sát vừa gọi điện tới hỏi công ty, đầu dây kia sợ liên luỵ đă một mực phủ nhận công ty tôi chẳng có người nào tên là như thế này, như thế cũng có nghĩa là anh mất việc từ nay.
Cảnh sát gọi người vợ tới, với tư cách thân nhân tội phạm. Cô liên tục bị gặng hỏi, cô sợ tới mức chẳng biết nói ǵ, đầu óc trống rỗng, nếu tôi không tới, có lẽ cô cũng chẳng biết làm thế nào.
Nghe xong, tôi nổi giận đùng đùng. Tôi đi thẳng tới trước mặt bà kia: Này bà, bà có phải người bị cướp giật không? Tôi sẽ phỏng vấn bà, đây là thẻ nhà báo của tôi. Người đàn bà đó ngớ ra, tôi không để bà ta kịp hoàn hồn đă hỏi luôn: Đề nghị bà thuật lại t́nh huống lúc đó, v́ sao bà cho rằng người giúp bà đánh cướp cũng là kẻ cướp? V́ sao bà không thừa nhận rằng anh này đă giúp ḿnh lấy lại đồ đạc từ tay kẻ cướp?
Người đàn bà nh́n tôi, lại nh́n cảnh sát, rồi lắp bắp nói: Làm ǵ có người tốt như thế ở trên đời? Thời buổi này làm ǵ c̣n ai thích dây dưa phiền hà? Chả lẽ anh ta không sợ chết? Nếu anh ta giúp tôi đánh cướp th́ hoặc là anh ta bị bệnh thần kinh, hoặc anh ta là một thằng ngu. Cảnh sát nghe cũng gật đầu, như thể những ǵ bà nghĩ là những ǵ một người b́nh thường sẽ cư xử.
Thấy thái độ điềm nhiên của họ, tôi càng giận dữ, tôi hét lên: Nếu nếu anh này là đồng bọn th́ tại sao lại bị bọn cướp đánh? Nếu anh ta cũng cướp của bà th́ tại sao công an đến anh ta không bỏ chạy? Trong khi anh ta có thể cướp được rồi th́ chạy trước khi công an đến? Bà mất cái ǵ không? Anh ta có đánh bà không? Có ai làm chứng là anh ta cũng đi cướp của bà cái ǵ không? Các anh công an thử hỏi có chứng cứ ǵ nói anh này cũng là cướp không? Hay chỉ v́ anh ta không có hộ khẩu thành phố? Hay là v́ anh ta ăn mặc tồi tàn? Một người quên cả tính mạng ḿnh đi cứu bà, bà lại nói người ta là cướp ư? Thế nếu bà cũng bị oan như anh này th́ bà sẽ thế nào?
Tôi hít một hơi thở sâu: Các anh bắt giữ người trong lúc không có chứng cứ ǵ cả, mới là giam giữ trái phép, mới là phạm pháp! Tôi chỉ vào người đàn bà: C̣n loại người như bà không biết phân biệt tốt với xấu, không biết người ngay kẻ gian, bà không thấy áy náy sao? Hay là bà cũng đi dạy con cái bà rằng, người khác gặp nạn th́ ḿnh sẽ cao chạy xa bay?
Tất cả những người ở đó đều ngẩn ra, không nói được ǵ, tôi biết, vào thời buổi hỗn loạn mà người ta sống vô tâm này, trong một xă hội mà giữa người với người không có một chút t́nh người này, với cuộc sống mà người này bị nhục người kia làm ngơ này, không có ai tin vào sự lương thiện nữa, cũng không ai tin người này sẽ giúp đỡ vô tư người kia nữa, thậm chí khi anh mang tấm ḷng ra đối đăi người khác, trong mắt mọi người, anh cũng chỉ là một người khoác một tấm áo giả tạo đẹp đẽ.
|