Xem bài viết riêng lẻ
  #10  
Cũ 30-07-10, 06:01 AM
trainhaqueso1 trainhaqueso1 đang ẩn
CM Thập Thất Trai
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 114
Thanks: 32
Thanked 200 Times in 98 Posts
Mặc định

Chương Mười Chín

Hôm đó, tôi ôm má nhịn cơn đau răng, nghĩ thầm chắc sáu ngh́n tệ của ḿnh công mất không mà vô ích rồi.

Cô vợ từ sau khi bị đập xe hàng, chuyển sang làm nghề phát tờ rơi quảng cáo, thế nhưng nguồn sống ấy đâu phải ngày nào cũng có, cho nên bữa đực bữa cái đi làm hoặc ngồi nhà chơi. Hôm đó cô thấy tôi đang quỳ gối xuống ôm lấy cánh cổng bưng má đau, cô sợ hăi.

Cô đập đập lên vai tôi, tôi ngẩng lên, cô mới thấy mặt tôi sưng vù. Cô xót xa hỏi: Sao vậy chị? Tôi lúng búng than: Xui quá, răng đau muốn chết.

Cô vợ vội vă hỏi: Thế chị đi khám chưa? Tôi thốt lên qua kẽ răng đau: Khám rồi, mất sáu ngh́n tệ rồi, răng vẫn đau, ruột lại xót nữa!

Cô vợ bắt tôi há to ra cho cô xem, miệng lẩm bẩm: Sưng ghê thật, phải trị từ gốc. Chị cứ chờ em một tí. Nói đoạn cô chạy tuột vào pḥng cô.

Một lúc lâu sau, tôi thấy cô bưng một bát nước đen xịt sang bắt tôi uống, thấy thứ nước bẩn đó tôi nhíu mày. Cô cứ bắt tôi phải uống. Cứ thế, suốt mấy ngày, cô vợ đều bắt tôi uống thứ thuốc ấy. Kết quả là hết sưng, răng cũng không đau nữa. Tôi nghĩ chắc chắn là nhờ thứ thuốc này.

Th́ ra cô vợ sợ nơi đất khách ăn uống không quen thuỷ thổ lại bị nóng sốt, đă mang sẵn thuốc đông y từ quê lên, anh chồng thỉnh thoảng cũng hay bị đau răng nên mang kèm theo thuốc đặc trị. Thấy tôi đau quá, cô đă mang thuốc đó sắc cho tôi uống, không ngờ uống xong bệnh chuyển biến hẳn.

Tôi nghĩ, thuốc cô đă cho tôi uống rồi, lỡ một mai chồng cô đau răng th́ sao đây? Cô vợ cười: Không sao đâu ạ, anh ấy cứ cắn cắn vài cái là lại khỏi. Tôi đă biết thế nào là đau răng, cho nên tôi hối hận lắm v́ đă uống mất thuốc của người khác.

Tôi hỏi thuốc đắt không? Cô vợc cười: Không đáng ǵ đâu ạ, chỉ là cỏ cây thôi mà, quê em ở trên núi mọc đầy, cũng chẳng cần chế biến ǵ, mỗi thang thuốc chỉ vài đồng!

Tôi đùa: Mấy đồng thôi ư? Thế th́ sáu ngh́n tệ của tôi chắc nuôi đủ? Cô vợ cười: Chúng em nhà nghèo, bệnh cũng không đi khám nổi, chỉ biết t́m những thầy lang, thuốc đông y sắc uống thôi! Sáu ngh́n đồng để khám một cái răng sâu, ngay cả trưởng thôn em có cả đời cũng không được cái phúc ấy! Là thu nhập cả năm của bao nhiêu người đấy.

Tôi nghe cô vợ nói, thấy ḷng man mác. Sáu ngh́n tệ, con số đó bắt đầu nặng nề trong tâm trí tôi.

Cô vợ đột ngột hỏi một câu: Sinh con ở bệnh viện ở đây cần bao nhiêu tiền? Tôi trầm ngâm một lúc: Có lẽ phải vài vạn tệ! Cô vợ nhảy nhỏm lên: Vài vạn? Thế nếu chỉ đẻ thôi rồi đi ngay, không nằm viện th́ sao? Tôi ngẫm nghĩ: Cũng phải hơn vạn tệ! Cô vợ ngồi thừ ra: Lúc sắp sinh đến nơi mới vào viện, cho bác sĩ đỡ đẻ hộ, đẻ xong em sẽ đi ngay, thế mà vẫn phải hơn vạn cơ ư? Em không dùng bất cứ thứ ǵ của họ, em chỉ mượn họ một lúc thôi, chỉ đỡ tay cho em là xong thôi mà.

Tôi chưa hiểu ư cô nói, cũng không nghĩ lâu la, chỉ lo âu những bà vợ người làm thuê thu nhập cả tháng không đủ ngh́n tệ kia mà vào thành phố, nếu lỡ có bầu, không kịp về quê sinh nở, th́ họ lấy ǵ để bước qua cánh cổng của bệnh viện, sinh ra một đứa con khoẻ khoắn?

Sinh tồn là quyền lợi của con người, nếu ngay cả quyền sinh tồn cũng bị tước bỏ, hoặc v́ được sinh tồn phải bỏ ra một cái ǵ đắt như cắt da cắt thịt, cái sinh tồn đó c̣n xứng đáng với ư nghĩa ban đầu khi con người được trao tặng sự sinh tồn chăng?

Một sinh linh, một cái răng, một câu nói, cho tôi biết: sống = gian khó!

Chương Hai Mươi

Đùi tôi ngày càng tṛn, eo ngày càng ph́ ra, rồi mặt cũng tṛn trịa, tôi thấy ngày càng béo ra, nên quyết định phải giảm béo!

Giảm béo, đối với một người lười biếng vận động như tôi, là một việc khó khăn. Khắc phục được nó phải cần tới một điểm tựa, tôi định kiếm một người đốc thúc tôi, hoặc t́m một người cùng tôi tích cực giảm béo.

Người đầu tiên tôi nghĩ tới là đôi vợ chồng cạnh nhà, cô ấy dù sao bây giờ cũng không bận bịu đi làm nữa. Tôi không trù trừ ǵ nói cho cô biết, cô không băn khoăn ǵ cả, đồng ư ngay.

Từ đó, mỗi sáng mỗi tối cô đều chạy bộ cùng tôi, đi tập luyện cùng. Lần nào tôi cũng hài hước bảo cô: Tôi tàn nhẫn quá, đi t́m một người gầy da bọc xương như cô để cùng nhau giảm béo! Cô thường động viên tôi: Rèn luyện thân thể có ích cho sức khoẻ, gầy hay béo th́ tập luyện cũng đều tốt.

Tôi thường hơi áy náy mỗi khi thấy cô vợ đi tập luyện với tôi mà ngày càng gầy đi, nhưng mỗi khi thấy nụ cười sáng rạng rỡ của cô tôi lại thấy yên tâm. Tôi chỉ biết lấy cớ là đang giảm béo, mang tất cả đồ ăn ngon sang cho cô, bắt cô phải nhận lấy, mắt cô thường chan chứa sự cảm kích. Và cô lại dốc sức ra kèm tôi tập luyện như để trả ơn.

Nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ rằng, hôm sau ngày Cá nói dối 1/4, cô đến chào tôi đi: Cô phải về quê! Tôi cứ tưởng cô đùa v́ hôm qua ngày Cá nói dối cô chưa kịp đùa tôi, nào ngờ tôi đă nhầm, cô thực sự về quê! V́ cô đă có thai năm sáu tháng rồi!

Vốn cô vợ định ở lại đây sinh con, nhưng sau đó nghe tôi nói sinh ở thành phố phải trên một vạn tệ, cô quyết định về quê sớm, ở quê chờ sinh. Cô sợ nếu chậm trễ, chờ đến lúc gần lâm bồn th́ đi tàu xe về lỡ mất, nên cô phải đi ngay từ bây giờ.

Tôi kinh hăi, không biết nên nói ǵ. Trong đầu tôi chỉ có h́nh ảnh, cô đang mang thai, tôi c̣n bắt cô phải chạy theo tôi để tập luyện giảm béo! Tôi căm ghét chính tôi, để một người phụ nữ bụng bầu năm sáu tháng chạy theo đằng sau, nh́n mà không phát hiện ra, là do tôi ích kỷ hay tôi chỉ nghĩ đến bản thân tôi? Hay là tôi đă vô t́nh quên cả người khác?

Nghĩ tới việc hàng ngày cô vẫn tươi cười, chưa hề có nửa lời trách móc hay oán than tôi, lần đầu tiên tôi thấy ḿnh độc ác quá. Tôi khinh rẻ chính tôi, tôi căm thù thói quen điềm nhiên đón nhận sự nhường nhịn của người khác.

Nh́n kỹ, thấy cô gầy rơ ràng đi, nên tôi càng ăn năn. Có lẽ mỗi ngày cô đều đùa với tính mệnh khi chạy bên tôi, về nhà lại ăn không đủ no, ngày hôm sau mới sáng sớm vác bụng đói chạy tiếp, đứa bé trong bụng cũng bị đói, sao mà đành ḷng nổi?

Vào lúc tôi ăn to nuốt lớn, dồi dào mỹ vị để ḿnh béo lăn quay, lại bắt một người mẹ mang bầu không đủ cơm ăn cũng phải đi tập cùng ḿnh? Sự tàn nhẫn ích kỷ ấy thuộc về bản chất?

Tôi thấy từ đầu tới giờ tôi nào có cao thượng ǵ, tôi vẫn nguyên vẹn là người thô lỗ khinh khi như lúc lần đầu nh́n thấy họ, tôi chỉ dùng họ để lấp vào che đậy tính ích kỷ của tôi, nhưng rồi cũng thất bại, bản chất của tôi đă in dấu rơ ràng, đă in vào sâu trong tâm hồn tôi!

Tôi bắt đầu hối hận, không tha thứ cho ḿnh, thấy ḿnh thật không xứng làm bạn của họ, dù tôi từng là bạn, nhưng tôi không đủ tư cách là bạn, tôi chỉ là một đứa ích kỷ, không có tư cách đi xin họ tha thứ!

Cảm giác ấy thật đau, thật tê dại.
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to trainhaqueso1 For This Useful Post:
Oasis (30-07-10)