Em ơi, Hà Nội phố
Ta c̣n em mùi hoàng lan
Ta c̣n em mùi hoa sữa
Con đường vắng ŕ rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xơa vai mềm
Ta c̣n em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta c̣n em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao c̣n vọng tiếng chuông ngân
Ta c̣n em một màu xanh thời gian
Một chiều phai tóc em bay
Chợt nḥa, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy ḿnh chẳng nhớ nổi một con đường
Ta c̣n em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ