VLTD-10
Mẹ già như trái chín cây
Gió lay Mẹ rụng con phải mồ côi...
Mẹ ơi!.
Vu Lan tháng bảy về rồi
Phương xa nhớ Mẹ đứng ngồi không yên
Thương Người vất vả triền miên
Phận con hiếu đạo đáp đền là bao
Sinh thành dưỡng dục công lao
Trời cao biển rộng làm sao sánh bằng
Mẹ là ánh sáng vầng trăng
Quanh năm suốt tháng vẫn hằng dơi theo
Lo con khổ cực đói nghèo
Sông sâu biển lớn buông neo ḍng đời
Mẹ ơi tháng bảy về rồi
Ḷng con như thắt mặn môi nghẹn lời..
Lần sửa cuối bởi Lữ Khách; 26-08-10 lúc 04:44 PM
|