em..cô ấy...và anh..!!
Đến một ngày giữa em và cô ấy
Anh nhẹ nhàng chọn một kẻ thứ ba
Cô ấy thốt lên những lời nói xót xa
C̣n em đă rất quen về điều đó
Tâm hồn anh từ lâu em đă rơ
T́nh yêu nồng anh chỉ nhận ..chẳng cho
Trái tim buồn từ lâu đă hóa tro
Cô ấy nh́n em...như đă hiểu
Đuờng rẽ đôi khi nắng trở huớng chiều
Em nhẹ buớc..c̣n người kia nặng trĩu
Em đă biết..chân t́nh ḷng anh thiếu
Nên ép ḷng quên hẳn một t́nh yêu
"Quên đi ...thôi..."..hoàng hôn chẳng mỹ miều
Em bỗng hóa một thánh nhân thông hiểu
Vết thuơng đau, cô ấy giờ phải chịu
Cùng buớc trên đuờng" tôi xin lỗi...ngày xưa"
"Nói bao nhiêu...??" em thầm nghĩ " cũng thừa"
Nỗi đau ấy ngày xưa ...đau vụn vỡ
Em cố guợng quên đi t́nh dang dở
vẫn một ḿnh đếm buớc ....chặng đuờng mưa
Lỗi bao nhiêu tha thứ được cho vừa
Em chẳng nghĩ..chẳng hận ḷng thêm nữa
T́nh yêu chẳng có quyền đâu chọn lựa
"Tôi quên rồi...cô đă đỡ buồn chưa???"
|