Lệ khúc khăn tang
Mùa đông thêm lạnh mỗi mùa đông
Tôi nhớ người xưa nhớ bóng hồng
Nhớ ai thức trắng đan khăn trắng
Sưởi ấm ḷng tôi mỗi mùa đông.
Tôi nhớ một người lúc ngóng trông
Xinh tựa nhành mai giữa cánh đồng
Răng khểnh thêm duyên em cười lớn
khi thấy bóng tôi phía xa xôi..
Đàn trâu gặm cỏ dáng thờ ơ
Nh́n đứa chúng tôi thả cánh diều
Triền đê lộng gió bay lên măi
Cho giấc mộng ta thỏa ước mơ.
Tôi c̣n nhớ cả những trận đ̣n
Không phải v́ đau má đánh tôi
Mà tôi lại nhớ người bên ấy
Nghểnh cổ nh́n sang khúc khíc cười..
Tôi đă từng yêu đă mộng mơ
Ánh mắt bờ môi lẫn nụ cười
T́nh tôi cũng được em đền đáp
Em hứa yêu tôi đến suốt đời
Rồi bỗng một hôm bỗng một hôm
Em báo tin em phải lấy chồng
Không phải, t́nh yêu do ngượng ép
T́nh duyên gả bán chốn giàu sang
Tôi lặng hồn tôi nghĩ phận tôi
Không tiền không thế mất em rồi
Rời bỏ quê hương tôi đi măi
Kiếm tiền cố gắng phải bằng ai
Và rồi gian khó cũng dần qua
Tôi về thăm lại chốn xưa buồn
Tim tôi lạnh ngắt đau tê tái
Khi bóng người xưa cũng chẳng c̣n...
Giá như người ấy cứ lấy chồng
C̣n hơn nằm măi dưới ḍng sông
Sao người lỡ bỏ tôi đi măi
Làm trái tim tôi chết hai lần
Thôi th́ niệm khúc khóc cho em
Khăn trắng ngày xưa quấn ngang đầu
Thơ thẩn ḿnh tôi triền đê vắng
Nắng chưa mùa hạ thấy giá băng...........
NANGNHAT_CHUAPHAI@YAHOO.COM.VN
nangnhat_chuaphai