Quote:
Nguyên văn bởi VỀ MIỀN TRUNG
Hihihihi....nỏ phải thơ bầy choa...nỏ dám sửa.... 
H́nh như cấy ni của một bà Hà Nội, mần du Nghệ An. Chừ làm chi cho Liên Hiệp Cuốc. Để họi lại chắc 4Q biết.
|
Đây là bài thơ Tiếng Nghệ của nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi nhưng được sắp xếp không theo thứ tự đúng. Mấy khổ sau là bài khác nhưng bài ǵ, tác giả nào th́ Cá bó tay. Nguyên văn bài thơ nè:
Tiếng Nghệ
Cái "gàu" th́ gọi là "đài"
Ra "sân" th́ bảo ra ngoài cái "cươi"
"Chộ" tức là "thấy" ḿnh ơi
"Trụng" là "nhúng" đấy đừng cười nghe em
"Thích" chi th́ bảo là "sèm"
Khi ai bảo "đọi" th́ đem "bát" vào
"Cá quả" lại gọi "cá tràu"
"Vo troốc" là bảo "gội đầu" đấy em!
Nghe em giọng Bắc êm êm
Bà con, hàng xóm đến xem chật nhà
"-Khi mô sang nhởi bên choa
Bà o đă nhốt con ga trong truồng"!
Em cười bối rối mà thương
Thương em một lại trăm đường thương quê!
Gió lào thổi rạc bờ tre
Chỉ qua giọng nói đă nghe nhọc nhằn
Chắt từ đá sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em!
Nguyễn Bùi Vợi