Chiều
Nắng phai trải sợi tóc vàng
Mưa giăng lạc nẻo đôi hàng nến trơ
Bên rìa lá nép chơ vơ
Chốn đời trút cả lối mơ -
khép hồn
Vườn xanh gửi nắng cô thôn
Đâu miền hạnh ngộ -
vô ngôn luống chiều
Bốn mùa quánh nẻo quạnh hiu
Hao gầy suối tóc –
nhánh chiều bâng quơ
|