Quote:
Nguyên văn bởi sonata
Chiều
Nắng phai trải sợi tóc vàng
Mưa giăng lạc nẻo đôi hàng nến trơ
Bên rìa lá nép chơ vơ
Chốn đời trút cả lối mơ -
khép hồn
Vườn xanh gửi nắng cô thôn
Đâu miền hạnh ngộ -
vô ngôn luống chiều
Bốn mùa quánh nẻo quạnh hiu
Hao gầy suối tóc –
nhánh chiều bâng quơ
|
Chiều tàn...
Hanh hao trời thả tơ vàng
Lệ trong đáy mắt đôi hàng trỏng trơ
Hoải hoang buồn cứ mãi vơ
Cung thương lỗi nhịp
Tan mơ...
Buốt hồn...
Ươm sầu hạt nắng cuối thôn
Người đi chẳng nhớ
Sáo ngôn
Đau... chiều...
Gió lùa nỗi nhớ ...
Buồn hiu...
Giang tay ôm cả bóng chiều
Chơi...vơi...
QN
4/11/2010
@ Chị SO ... vui với chị chút , em không " quơ " mà " vơi " hén Chị hiiiiiiiiiii
|