Xuân tha hương
Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm ḷng
Ôi, chị một em, em một chị
Trời làm xa cách mấy con sông…
Em đi dang dở đời mưa gió
Chị ở vuông tṛn phận lănh cung
Chén rượu tha hương, trời: đắng lắm!
Trăm hờn ngh́n giận suốt mùa đông.
Chiều qua ngồi ngắm hoàng hôn xuống
Nhớ chị làm sao, nhớ lạ lùng!
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm ḷng
Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
Chị vẫn môi son, vẫn má hồng?
Áo rét ai đan mà ngóng đợi
C̣n vài hôm nữa hết mùa đông
Cột nhà hàng xóm lên câu đối
Em đọc tương tư giữa giấy hồng
Gạo nếp nơi đây sao trắng quá
Mỗi ngày phiên chợ lại thêm đông
Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết
Một ḿnh em vẫn cứ tay không
Vườn nhà Tết đến hoa c̣n nở
Chị gởi cho em một cánh hồng
(Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
Một cánh hoa tươi đỡ lạnh ḷng)
Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm ḷng
Chao ơi! Tết đến mà không được
Trông thấy quê hương thật năo nùng!
Ai bảo mắc duyên vào bút mực
Suốt đời mang lấy số long đong!
Người ta đi kiếm giàu sang cả
Ḿnh chỉ mơ toàn chuyện viển vông
Em biết giàu sang đâu đến lượt
Nợ đời nặng quá gỡ sao xong?
Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm ḷng
Tết này, ồ thế mà vui chán
Những một ḿnh em uống rượu hồng
Rượu say nhớ chị thời con gái
Thương chị từ khi chị lấy chồng
Cố nhân chẳng biết làm sao ấy
Rặt những tin đồn chuyện bướm ong
Thôi em chả dám đa mang nữa
Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng
Nàng bèo bọt quá em lăn lóc
Chắp nối nhau hoài cũng uổng công
(Một trăm con gái thời nay ấy
Đừng nói ân t́nh với thủy chung!)
Người ấy xuân già chê gối lẻ
Nên người nong nả chuyện sang sông
Đ̣ ngang bến dọc tha hồ đấy
Quư hóa ǵ đâu một chữ “đồng”
Vâng em trẻ dại em đâu dám
Thôi để người ta được kén chồng
Thiếu nữ hoài xuân mơ cát sĩ
Chịu làm sao được những đêm đông
(Khốn nạn, tưởng yêu th́ khó chứ
Không yêu th́ thực dễ như không )
Chị ơi, tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến năo nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung t́nh xuống đáy sông!
Thiên hạ “Chi nghinh nam bắc điểu”
T́nh đời “Diệp tống văng lai phong”
Tết này chưa chắc em về được
Em gởi về đây một tấm ḷng
Sương muối gió may rầu rĩ lắm
C̣n vài hôm nữa hết mùa đông
Xuân đến cho em thêm một tuổi
Thế nào em cũng phải thành công
Em không khóc nữa, không than nữa
Đây một bài thơ hận cuối cùng
Không than chắc hẳn hồn tươi lại
Không khóc tha hồ đôi mắt trong
Chị ơi, em cưới mùa xuân nhé
Đốt pháo cho thơm với rượu hồng
Xa nhà xa chị tuy buồn thực
Cũng cố vui ngang gái được chồng
Em sẽ uống say hơn mọi bận
Để hồn về măi xứ Hà Đông
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm ḷng.
Với lá thư này là tất cả
Những lời tâm sự một đêm đông
Thôn gà eo óc ngoài xa vắng
Trời đất tàn canh tối mịt mùng
Đêm nay em thức thi cùng nến
Ai biết t́nh em với núi sông
Mấy sông mấy núi mà xa được
Ḷng chị em ta vẫn một ḷng
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm ḷng
Cầu mong cho chị vui như tết
Tóc chị bền xanh má dậy hồng
Trong mùa nắng mới sầu không đến
Giữa hội hoa tươi ấm lại ḷng
Chắc chị đời nào quên nhắc nhở:
- Xa nhà uống rượu có say không?
Nguyễn Bính
Huế tháng chạp năm Nhâm Ngọ 1942
|