Trang thơ Ngô Nguyễn
QU Ả CAM
Người khen
cam ngọt, cam ṛn
đă đẹp h́nh thức
lại ngon trong ḷng
Để ta
đi lại ḷng ṿng
muốn mua lại ngại
bên trong thế nào?
bề ngoài
đẹp mẽ làm sao
hay đâu chua đắng
mua vào nặng tâm...
Quả cam
nhỏ nhẻ lầm rầm:
có ăn mới hiểu
thăng trầm do đâu
nếu như
chẳng hiểu ḷng nhau
xin đừng
rước cái khổ đau vào người
Cam ơi
ta đă quyết rồi
cũng đành
nhờ cậy duyên trời vậy thôi
cam tṛn
sắc nước
vàng tươi
đă mua
ta gửi phận đời vào đây
hết nh́n lại ngắm
đắm say
Với ta
cam toả hương bay khắp nhà
Thế là
thơm mát ḷng ta
cho dù chua ngọt
vẫn là cái duyên
|