Đâu rồi
quê hương
Đâu rồi
đồng lúa lũy tre
đường về cát bụi
xun xoe nhà tầng
Đâu rồi
thời khắc lâng lâng
chiều chiều đi dạo
giữa đồng xả hơi
vẫn mảnh đất
vẫn mảng trời
bàn chân run rẩy
rụng rơi sứ người
Đâu rồi
mái ngói đỏ tươi
con gà cục tác,
trâu ngồi nhai rơm
bát cơm gạo tám
c̣n thơm
ăn vừa ngon miệng
lại ươm t́nh đời
Con người
cũng những con người
mà sao cứ thấy
chơi vơi cạn t́nh
phải chăng
thôn hoá đô thành
mà đời nham nhở
em anh bất hoà
nào tranh đất
nào đ̣i nhà
ruột thịt đứt nát
bê tha v́ tiền
Ứơc ǵ
ta có phép tiên
trở về cái cơi
êm đềm xưa say
ước ǵ
làm ngọn gió lay
xoay về gốc rễ
những ngày xa xưa
|