I.
“..Tôi lơa thể đi rong chơi khắp chốn…
Ḱa b́nh minh lặn phía cuối mặt trời
Và đàn chim đương say hót đê mê…
Tôi loă thể đi rong chơi khắp chốn…
Kià ….”
Quay cuồng trong giai điệu thần tiên,tôi vung múa loạn xạ một vũ điệu man dại,không rơ nguồn gốc…
“Là tôi, ở đây này…!”
Tôi ngửa cổ lên trời cười sằng sặc,khoái trá như loài thú hoang bỗng chốc t́m thấy bạn t́nh.
Khi mà loài người trên thế giới đương tṛn mắt nh́n tôi ,miệng thốt lên những lời thoá mạ đầy tính nhân bản, trên trời,dưới trời,những đám mây đang say múa bao h́nh hài quái dị,ngoệch ngoạc vẽ lan ra khắp tầm mắt là một bức tranh c̣n dang dở,và tiếng gió th́ khua vào một chốn hăo huyền nào đó, để phát ra những thanh âm như bật khóc…
…Th́ tôi vẫn đi như chưa từng một lần hiện thân ở nơi đây,trên mảnh đất mà loài người nuôi tôi bằng gậy gộc và đất đá…
Lúc lết về được đến nhà th́ trời đă quá nửa đêm.Bóng tối và nỗi buồn không c̣n làm hại tôi được nữa,từ lâu lắm.Là tiếng nhạc của người hàng xóm dần kéo tôi ra khỏi cơn say.C̣n con gái của gă th́ đang nằm trên giường của tôi,thở phập phồng.
Bao giờ nó cũng đem theo một mớ những giai điệu vụn vặt ngoài đường,cùng với những tượng tượng thần linh vớ vẩn vào trong những cơn mơ,những muốn nhào lặn cho ḿnh một thế giới không chút điêu tàn,chỉ có trong cổ tích,…C̣n th́ sao?Toàn là những giấc mộng đứt đoạn…ú ớ trong tiếng gọi tắc nghẹn nơi cổ họng…đê mê đến hoang dại là một ngọn lửa ở phía trái lồng ngực…
Tôi dựa người vào bờ tường,hơi thở dồn dập phả vào mặt ḿnh,nghe như có cả một bản trường ca c̣n say ngủ,mường tượng ra ḿnh đang đi cheo leo giữa vực thẳm,tay bám vào vách đá,mắt không dám nh́n xuống,sợ bóng tối nuốt mất bàn chân… nuốt luôn tất cả….
Là một diễn viên,tôi đang phô diễn một cách xuất sắc vai diễn này,như trước đây ,với hoa hồng và những giai âm tung hô trên xa lộ…Vai tôi ướt đầm,không biết là mồ hôi hay mùi ẩm mốc trong pḥng dâng lên khiến tôi nghẹt thở,tim đứng lại,mồm há hốc,tôi đớp đớp không khí,ngă vật xuống…
Con bé giật ḿnh ,tỉnh giấc,ngơ ngác, ̣a lên khóc nức nở…Gă hàng xóm chạy sang,d́u tôi lên giường,miệng lầm bầm cái ǵ đó nghe không rơ,tay kéo đứa con,bế xốc ra cửa rồi đi thẳng…
Tôi nằm chơ vơ trên giường,nghe tiếng đồng hồ trên bàn nấc lên từng chập,tắc tặc,..như tiếng tắc kè,như là đang rớt xuống màn đêm một thứ chất lỏng tanh tưởi. Trên trần nhà,một khuôn mặt quái đản với cái trán nhăn nhúm và những hàm răng mốc thếch xuất hiện như hằng đêm.Tựa hồ lăo chỉ có một việc là đợi tôi vào đúng cái giờ này, để hát ru tôi,với đôi mắt mở to trắng nhợt của lăo.Làm như thể câu chuyện của chúng tôi đă bắt đầu từ cách đây cả ngàn năm về trước,khi mà con bé con c̣n chưa thành h́nh trong mẹ nó…
Chúng tôi làm bạn với nhau, cùng hát những bài ca thần thánh đậm chất đê mê,say trong những dự cảm linh thiêng, cùng buông thả từng tế bào vào trong những hơi thở bí mật.
Nó thích thú không che giấu,mỗi khi tôi ôm đàn và nhảy lên như con thú bị thương từng chập,từng chập.
Nó mở to mắt để xem tôi phết những vầng màu sắc giả tạo lên tấm ni nông trắng,giả làm những đám mây ,cố tưởng tượng ra chúng sẽ bay ra khỏi đó bằng cách nào.Rơ ràng nó tin rằng những đám mây trên trời kia đều từ nơi đây mà bay ra,tất nhiên đúng vào lúc nó c̣n đương say ngủ với những bản du ca thần thánh.
Chúng tôi vui với nhau như linh hồn và thể xác.Bên trên là ánh sáng tràn lan ,dưới chân chúng tôi là bụi bặm chất đầy.Xung quanh chúng tôi luôn luôn có những dày ṿ bất chợt, đến rồi đi, ít khi giống nhau. ..nhưng cũng có từng lúc…
Đó là mỗi khi tôi trở về căn pḥng này, đánh thức nó tỉnh dậy bằng hàng loạt những vai diễn cuồng dại…,khi mà trên trần nhà,cái trán nhăn nhúm đang từ từ sà xuống mỗi lúc một thấp hơn, để nhập với tôi làm một,và một nửa loài người th́ đang cơn say ngủ.
|