II.
Đêm qua tôi mơ thấy ḿnh được trở về với ngày xưa,khi c̣n là ngọn lửa nhỏ nhoi,bập bùng.Loài người nắm tay nhau nhảy xung quanh với ư tưởng tôn thờ. Rơ ràng chuyện đó là thật,v́ khuôn mặt họ vẫn c̣n phảng phất đâu đây.C̣n những tiếng động bập bùng trong tai tôi th́ sai thế nào được.
Tôi lấy tay vốc nước phả vào mặt,ngẩng đầu lên nh́n vào trong gương,tự nở một nụ cười với ḿnh. Đúng là khuôn mặt đó,nó đă bị bóc trần ra hoặc giả chưa từng bị bóc trần ra khi ánh sáng mặt trời c̣n thoả măn soi rọi khắp mọi nơi.Tôi th́ thấy chưa thoả măn.Tôi cười lại một lần nữa,dồn hết tất cả sự tự tin c̣n lại vào trong đó.Thấy chẳng khá hơn,tôi chán nản bỏ ra ngoài.
Gă đàn ông ngồi hát nghêu ngao trên bậu cửa.Con chó của gă th́ đang liếm láp một vật ǵ bẩn thỉu ngay bên cạnh,mặt đầy vẻ măn nguyện.Bộ lông nó tả tơi như loài dây leo sau cơn băo.
Gă gẩy đàn,nghe ngóng một lúc rồi từ từ cất giọng,giọng khá ấm và truyền cảm,những ǵ c̣n sót lại của một thời mà gă gọi là thời kỳ bất diệt.
Thế mà nó đă chết rồi.
Gă không giống tôi, có phần bất hạnh hơn,v́ không bao giờ chịu thừa nhận ḿnh.Ngay cả khi gă phải ôm đứa con ngồi khóc tỉ tê trong ngôi nhà thủng dột,cũng chưa lần nào gă sống với chính bản thân gă.
Tôi ngước cặp mắt trống rỗng ngó quanh,t́m kiếm một thứ ǵ đó thấy thiếu thiếu ở thực tại.Gă không ngẩng lên,vẫn cái giọng đứt quăng,nói cho tôi biết con bé đă bỏ ra đường chơi từ sáng sớm,nghe như thể ngoài chuyện đó ra gă chẳng biết được ǵ hơn.
Tôi chán nản đóng sầm cửa lại,lôi mớ bản thảo xếp thành tập phía dưới gầm giường lên, thấy mọi thứ đă bắt đầu lại từ đầu.
“Trong ánh sáng của một ngày mới,mọi thứ lại bắt đầu lại từ đầu.”
Lần thứ nhất tôi nhảy xuống phía dưới là năm 30 tuổi.Tôi nhảy xuống để được nh́n đời rơ hơn.
Khi mà loài người đang cười nói trong cái nh́n say mê,hoan lạc,th́ tôi bị người ta nâng đầu lên,la hét,…rồi tiếng c̣i,tiếng rú lẫn lộn…
Tôi đê mê ch́m trong những vai diễn của ḿnh,sống trong nhung lụa của một đức giáo hoàng từ thế kỷ 15, khi lại đang kéo xe cho một quư ông ở thế kỷ 17,rồi bỗng chốc lại ngồi chiễm chệ trên tấm thảm nhung dưới lốt một bà hoàng…
Tôi cứ đi,hoá thân vào hết người này,kẻ khác,c̣n họ th́ vỗ tay và tung lên những cơ man là hoa,tiếng tán tụng ầm ầm muốn đinh tai nhức óc.Nhưng tôi th́ biết rơ hơn ai hết,tôi nên làm chính tôi th́ hợp hơn.Và khi đó th́ cũng là lúc nên chấm dứt đi tất cả.
Tôi tỉnh dậy giữa mộng và hư,hư và thực.
Trời giữa trưa,nắng gay gắt,gió từ bên ngoài mang vào những hơi thở quằn quại của thời gian.Tôi cứ nghĩ rằng ḿnh đă chết rồi,vậy là đă đi trọn một kiếp người,lúc rớt xuống tôi đă hoàn thành xuất sắc vai diễn đó.Nhưng vai diễn của tôi th́ tôi chưa làm được ǵ cả.
Nó không phải là lư do mà tôi c̣n nằm ở đây.
V́ lư do là em…
-Em đang làm ǵ vậy?
-Anh nằm yên,rồi sẽ ổn cả thôi…
Nàng nói giọng an ủi.
Tôi ngoan ngoăn nằm yên theo ư nàng,khi nàng đặt tay lên bàn tay tôi.Cảm tưởng như sức nóng của hàng vạn khối ch́ đang tan chảy,nhập vào người tôi, đốc thúc con người tôi tuột ra khỏi cơn mê.Nhưng tôi th́ mệt mỏi lắm rồi.
Đó là lần đầu tiên tôi nhảy xuống phía dưới, để nh́n đời rơ hơn.
Vào cái năm 30 tuổi…
|