Iii.
Nàng đă từng tôn thờ tôi như một loài cây tôn thờ ánh sáng.Thứ ánh sáng tôi đem đến cho nàng không phải là thứ ánh sáng bất diệt,nó tồn tại song song giữa hai ư niệm liên tục về thời gian và khoảnh khắc,chớp nhoáng và rất khó để nhận biết có hay không.
C̣n nàng th́ tỏ ra hài ḷng với chúng,như một con chiên ngoan đạo kính cẩn nghiêng ḿnh trước đấng sáng tạo quyền năng,dù cho ngài chỉ làm được mỗi một việc là ban phát những lời cầu chúc xuồng xă.
Tôi th́ khác,tôi sống với nhân vật của tôi,dưới ánh sáng của tôi,trên thân thể tôi.Tôi cảm nhận được ḍng máu đang chảy trong người ḿnh đang về đâu,và từng giọt mồ hôi tôi cống hiến cho nghệ thuật vĩnh cửu.
Nàng đứng lên,không quên đặt lên đôi môi bỏng rát của tôi một nụ hôn,chẳng mấy khác nụ hôn lên đôi môi của chồng nàng,nhưng nó lại giống đến kỳ lạ nụ hôn của nàng khi tôi c̣n tất cả.Bóng nàng đi ra ngoài,lắc lư theo những tiếng động dội lại từ khắp nơi trên mặt đất.Tấm đệm dưới thân tôi rung lên bần bật, dưới dư âm c̣n sót lại của cơn địa chấn khủng khiếp từ ngàn năm về trước.Tôi choáng váng v́ mất khá nhiều máu,v́ cả những khớp xương găy dọc theo khắp cơ thể c̣n chưa kịp lành lại.C̣n nàng th́ ngày ngày,như một loài dây leo cần mẫn hút nhựa sống của đời,truyền lại sinh khí cho tôi,khiến tôi lắm lúc phải ngạc nhiên không hiểu nàng sống bằng cái ǵ?và nhờ vào cái ǵ?
-Hăy để anh yên,em…!
-Anh ngủ đi,tất cả sẽ ổn thôi,ngủ đi anh…!
Tôi biết chỉ khi nào tôi cảm thấy yên tâm về ḿnh th́ khi ấy nàng mới thôi không lư đến nơi này nữa.
Thế là tôi nhảy xuống phía dưới lần thứ hai, và nh́n đời chân thực hơn…
Vào cái năm tôi 30 tuổi…
Người ta lại cứu tôi,lại vớt tôi lên từ cánh cửa địa ngục,tựa hồ như thể tôi là một sản phẩm đặc quyền của tạo hoá,không thể nào tuyệt diệt.Tôi nhận ra rằng ḿnh sống không phải là để chết,v́ sống có nghĩa là một nghĩa vụ,một thứ trách nhiệm,một thử thách mà thiên nhiên ban tặng.Ḿnh không có quyền năng chối bỏ bản thân như chối bỏ một thứ rác rưởi,cho dù ḿnh c̣n tệ hại hơn bất kỳ một thứ rác rưởi nào khác.
Từ đó, tôi không gặp lại nàng thêm một lần nào nữa.Hằng đêm,tôi vẫn nghe tiếng đàn của người nhạc công vẳng lên phía bên dưới cầu thang,một thứ thanh âm trầm lắng,tuyệt vọng và vô nghĩa đến lạ lùng.Tiếng đàn dường như không phải được bắt đầu từ một niềm khát khao nghệ thuật như cái cách mà tôi vẫn hằng theo đuổi.
Tiếng đàn đó cất lên v́ cái khác,cái thứ mà tôi từng một thời chối bỏ, là t́nh yêu, là bản thân tôi…
Tôi bắt đầu làm quen với bóng tối và viết lên những giai ca sầu muộn,tập làm quen với cuộc đời với những tiếng thoá mạ ghê tởm phía bên ngoài thế giới.Nơi đó,những tác phẩm của tôi không được loài người chấp nhận,…
|