Xem bài viết riêng lẻ
  #5  
Cũ 08-02-11, 09:25 PM
Avatar của ngd_m
ngd_m ngd_m đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2011
Bài gửi: 92
Thanks: 71
Thanked 331 Times in 91 Posts
Mặc định IV.

Con bé chạy ùa vào pḥng khi tôi đang diễn dở vai nữ hoàng,một nguyên mău của nàng.Nó tṛn xoe mắt,khó hiểu nh́n tôi trong bộ dạng của một kẻ sinh nhầm thế giới.Nhưng để tỏ ra quá quen với việc đó,nó bắt đầu túm lấy tôi và khoe rối rít khúc gỗ vừa kiếm được.

Nó giống nàng, đều dễ dàng thoả măn được bản thân bằng những điều vặt vănh đến mê muội. Đó là một điều mà có đến ngàn vạn năm sau một kẻ như tôi cũng không thể nào chấp nhận được,dù có đầu thai cả vạn kiếp làm người.
Tôi chưa bao giờ có niềm tin vào một cuộc sống giản đơn đến như vậy.Ngay cả khi có được một chút ǵ đó,gọi là măn nguyện trong tay,tôi vẫn không tin rằng đó đă là tất cả.

***

Nàng t́m đến tôi khi ngoài trời tầm tă mưa,và tôi th́ cuồng điên v́ không t́m ra cách thể hiện nhân vật ḿnh.Nàng an ủi tôi bằng thứ ngôn ngữ của một giống loài hoang sơ không bóng bẩy.Tôi bất giác ngẩng lên,bắt gặp dáng vẻ thiên thần của nàng,trinh nguyên như thực tại,trần trụi như những cơn mưa.

Và tôi không cần phải t́m đâu xa,tôi diễn xuất chính con người tôi,cùng với nàng trong giây phút hiếm hoi tỉnh táo.
Tôi quấn lấy nàng v́ sợ rằng nàng cũng như mưa, đến rồi đi mất,sợ nàng giấu đôi cánh thiên thần vào một góc xa xăm nào đó để bất chợt bung ra làm tuyệt vọng đời tôi.

***

Tôi nh́n con bé lăm lăm.Nó đă quá quen với cảnh đó.Nó sẽ là một tay diễn đời xuất sắc,tôi biết thế.

Nó không thét lên,mặc dù tôi biết nó đang sợ hăi tột đỉnh.Tôi bắt đầu gầm rú với những thanh âm cuồng loạn trong cổ họng,giả làm một con quái vật đội lốt người, đương cơn say máu. Đầu tiên là một tràng cười làm rung rinh mấy mảnh kính trơ trọi trên cửa sổ,sau đó là màn phô diễn sức mạnh của một vơ sư nhà nghề,một vai diễn xuất sắc của tôi nhiều năm trước đó…

Nó trợn mắt như gặp phải ác mộng,mồm ú ớ,đánh rớt khúc gỗ khỏi tay,vùng chạy ra khỏi cửa,miệng rối rít gọi cha …

Nhặt khúc gỗ lên tay,tôi nh́n ngắm như muốn lột trần cái thứ quái quỷ này ra,dể hiểu được v́ sao nó có thể làm thoả măn được một bé con loài người.Nhưng đó là một việc làm vô ích.

***
Nàng trong ṿng tay tôi đang thiêm thiếp ngủ.Trong cơn mơ,tôi là hoàng tử của nàng,c̣n trong thực tại,tôi đang có nàng,hoặc ít ra cũng là có trong tay h́nh hài của nàng,khi nàng c̣n chưa kịp tan biến.Tôi ngắm nàng mê mệt trong mộng mị,thứ mộng mị cao sang mà chắc hẳn nàng vẫn thường mơ hằng đêm.Tôi không tin tôi đă yêu nàng như yêu thứ nghệ thuật của tôi.Mà nếu điều đó là có thật,tôi cũng không tin rằng nó có thể tồn tại măi măi như là nghệ thuật bất diệt.

Nàng th́ không chịu hiểu điều đó.Nàng không cần ở tôi một bàn tay của một kẻ t́nh nhân,nàng cần bản ngă của tôi .Tôi chính là vật bù đắp cho vết khuyết đi trên cơ thể nàng , từ khi nàng bắt đầu sinh ra…
***

Tôi ôm nàng trong tay ,giật ḿnh thấy quần áo ḿnh ướt sũng.Một sự thật hiển nhiên khiến tôi không thể mở miệng ra cười được.
Mới vừa đây tôi c̣n âu yếm nàng ,c̣n nghe tiếng thở gấp gáp của nàng với mùi phấn dại loăng vào không khí.
Mới vừa đây thôi.
Tôi tung chăn ngồi dậy,thấy nơi nàng vừa nằm c̣n đọng lại một vũng nước ,một vũng nước màu tím.Sắc tím như những cánh bướm ma,trong những truyện thần thoại lúc nàng tiên rũ áo bay đi.Tôi vốc thứ nước ấy lên tay,thấy vạn vật ngả nghiêng ,dần tan ra và cũng dần biến mất.Chợt nhận ra ḿnh đang ngồi trên một đống hoang tàn,nghệ thuật của tôi, đă không c̣n ǵ cả.

Những bức tranh,những màu sắc,… như vỡ vụn ra cùng với nhau,thi nhau rớt xuống ḍng nham thạch,chảy măi về nơi đă sinh ra nó.

Tôi hoá thành bất tử từ khi ấy,với những ư tưởng rồ dại rằng một ngày kia nàng sẽ trở về với tôi,khi mà cơi thế này c̣n chưa hẳn lụi tàn…
Trả lời với trích dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to ngd_m For This Useful Post:
kehotro (29-03-11), Nhím con (09-02-11), phale (09-02-11)