KHI XUÂN
Màn sương đẫm, khói thơ ngây
Mái chiều rưng rức – tím đầy nét xuân:
Non xa chân biếc, đỉnh gần
Bàn tay như ngắt tấm thân lụa trời.
Lối quê mưa bụi bời bời
Vướng lên tà áo: chín cười môi xinh...
Ngút trông chuông lảnh xóm đ́nh
Vành trăng thôn nữ giật ḿnh... mười lăm!
Nhớ ai, giao ước... thĩ thầm
Tiếng kinh cầu Mẹ: mấy xuân nghe mờ!
Lộc se... thương vọng nguồn thơ
Tuổi em năm cũ c̣n chờ lối sang?
Ước chi mùa nắng trang trang
Ḍng sông biếc, vạt lúa vàng :ấp êm.
Dáng quê hong sợi tóc mềm
Cột anh, ḷng đá lẩy mầm... Khi xuân...
(16/ 03/ 2011)