Xin mượn một góc nhỏ trong "Nguyệt Viên" để lưu lại vài câu thơ vụng, Ngẫn biết thơ ḿnh không hay nên mong mọi người ghé qua và để lại những lời nhận xét để Ngẫn học tập thêm nhé!
Hai mươi và một!
Nơi xa đó, có vui không con gái?
Đêm nay, có ai đốt ngọn nến hồng
Có chiếc bánh dâu và những món quà
Giữa t́nh thân, trong tiếng cười rộn ră
Ngày con đến đất phủ trắng tuyết rơi
Một mùa đông khắc nghiệt lạ của Detroit
Mây giăng thấp, mưa chừng chẳng muốn ngơi
Nhưng với bố mẹ là ngày tuyệt vời
Đón con vào đời bằng câu khấn nguyện
Xin d́u con trẻ qua những muộn phiền
Mẹ chợt khóc khi thấy con nhoẻn cười
Cơn đau tan biến, tim căng nghẹn lời
Từ hôm nay mẹ đă được làm mẹ
Niềm hân hoan làm mắt lệ hoen cay
Hôn con với bao hạnh phúc đong đầy
Bên song cửa... nghẹn ngào... trời đang khóc!
Hai mươi năm sau, cũng một ngày đông
Tạm biệt thơ ngây con gái theo chồng
Áo trắng tinh khôi, con rời nhà mẹ
Bố đưa con đi bằng nụ hôn nồng
Lại khóc khi con cười trong thánh lễ
Trên chiếc bánh cưới đẹp như mơ
Tên con gái mẹ lấp lánh rực rỡ
Cùng là niềm hănh diện vô bến bờ
Năm nay, nơi mẹ ở tuyết chẳng rơi
Chỉ c̣n mưa gió về trong bóng tối
Mẹ vẫn khóc dẫu con đă thôi cười
Hát khúc sinh nhật giữa những chơi vơi
Đặt tên con bằng hy vọng "Thái Anh"
Mong cuộc đời con sẽ luôn an lành
Nhưng phần số nghiệt oan, mộng chưa vẹn
Con trẻ ra đi khi tóc chớm xanh
Hai mươi ngọn nến sẽ là vĩnh cữu
Một ngọn nến, mẹ đốt cho riêng ḿnh
Để t́m con về qua lằn tử - sinh
Để ở bên con nơi cơi vô định
Chăm sóc các em nhé, nếu gặp lại
Hôn em thay mẹ, vạn nụ hôn dài
Nói hộ mẹ, cả những lời tạ lỗi:
"Chẳng thể đưa các con trọn bước đời"
Nếu có định mệnh trong cơi nhân sinh
Nguyện khấn Ba Đấng đoái thương giữ ǵn
Hồng Ân nơi nước Người cho người đi
Xin con trẻ c̣n lại được an b́nh.
1.11.89 - 1.11.2010
Mẹ Khánh viết cho ngày sinh nhật của con gái! Một sinh nhật thiếu chủ nhân...