Tháp Chàm - Văn Lê
Ngút ngàn ở giữa rừng xanh
Hiện lên ngọn tháp một ḿnh cô đơn
Người xưa đă chọn mặt tường
Để lưu giữ lấy tâm hồn thiêng liêng
Nắng chiều ngọn tháp đổ nghiêng
Thời gian ăn rỗng cả viên gạch hồng
Vậy mà trong thớ đất nung
Vẫn c̣n in đậm chân dung con người
C̣n đây vũ nữ lả lơi
Trăm năm vẫn múa không người lại xem
Thần t́nh yêu nép bên thềm
Mũi tên số phận chưa t́m đích bay
C̣n đây một mẩu cánh tay
Một bàn chân găy, một cây gươm cùn
Một con ngựa mất yên cương
Một cây cung cháy, lửa cồn xung quanh
Những ǵ thuộc của chiến tranh
Chẳng c̣n giữ được nguyên lành, lạ không!
Bao năm gió táp mưa rừng
Vẫn không xóa được chân dung con người
Để chiều nay trước mắt tôi
Một người múa với một người đứng xem
Vô tư như một ngọn đèn
Tháp Chàm lặng lẽ sáng lên giữa rừng.
|