Ngồi nán lại công ty sau giờ tan sở cũng có cái thú vị.
Văn pḥng vắng vẻ, chỉ c̣n tiếng máy lạnh chạy ŕ ŕ và tiếng gơ phím lách cách của vài người chưa hết việc...
Xa xa ngoài cửa sổ, hoàng hôn đang đến, nắng nhạt dần, mây xám dần... trời ui ui... dường như sắp mưa...
Dăm ba chiếc lá muồng bay nghiêng nghiêng qua tầm mắt. Không biết lá đang buồn hay vui...
Khung cảnh âm u buổi chiều khiến ḷng ḿnh cũng nao nao những cảm xúc không gọi thành tên được.
Giờ này, bao gia đ́nh đang quây quần bên mâm cơm...
Mail đến, đọc, trả lời, rồi lại lọ mọ trên NV. Một ḿnh lướt web. Chẳng hiểu sao ḿnh rất thích cảm giác một ḿnh lướt web này. Một ḿnh giữa mênh mông vắng lặng, từa tựa như cảm giác một ḿnh trước biển, hay một ḿnh ngắm trăng khuya...
Chợt nhớ mấy câu thơ của Nguyễn Bỉnh Khiêm:
Ta dại ta t́m nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao...
...
Ừ, một ḿnh cũng thú vị...
|