Dương Hà quê tôi
2008
Dương Hà ai có về không?
Có đê chặn lũ, có đồng mênh mông
Có tre tua tủa rào trồng
Có dòng sông Đuống lồng bồng trôi đi.
*
Vui nhau với quả chuối lùi
Với bắp ngô luộc, với nồi ngô bung
Buổi trưa giã nắng ngoài đồng
Đi chặt mía trộm, đi trồng khoai lang.
Mò cua bắt tép lang thang
Đi lên trên bãi đổ hang dế đồng
Chiều chiều nhặt đóm nhớ không?
Công nông chở đóm đi vòng bờ đê
Lưng còng đỡ cả nắng hoe
Mặt nhăn, da mật, thân che bầu trời.
Trâu, bò lặng lẽ vui chơi
Mấy cu cậu chót vót ngồi đỉnh cây
Mùa hè súng đốp vang tay
Một đường bi thả, một bầy trẻ con...
Tiếng bà ru vẫn âm vang
Một trưa trời nắng tiếng càng thấm sâu
Ve kêu inh ỏi trên đầu
Bên trên chõng lại ầu ơ... tiếng bà
Quạt nan phần phật giữa trưa
Nằm đây gốc nhãn gió đưa theo lời.
Đêm đêm chim lợn réo trời
Tắc kè, con cuốc... rì rầm bờ ao
Bàn tay ông lớn biết bao
Giấu con vào một ngôi sao trên trời
Bằng câu cổ tích để đời
Ánh sao luôn sáng như lời ông mong.
Đêm đêm con ngủ giấc sâu
Ông khua tỉnh giấc đèn dầu thắp lên
Sách da bút mực kề bên
Viết dòng nhật kí - mang tên một Người
Đêm đêm nước mắt tuôn rơi
Trải qua mười một năm trời vẫn đau.
Chiều chiều chim hót bắt sâu
Bên trong cửa sổ lại đâu tiếng người
Trang thơ chiếc bút o, i...
Ông ngồi ông uốn nét gì đẹp thay
Bàn tay rồi lại bàn tay
Chụm vào một khối vần hay ra đời
Người ông gầy rạc quá thôi
Tám mươi nhăm năm đã đi rồi ông ơi!
Mang tên cánh cửa ghế ngồi
Suốt đời hành lý là lời ông răn.
Nắng trưa tháng bảy nóng ran
Nhớ người gặt lúa trải ngàn mênh mông
Hàng ngàn con phượng con công
Đẹp thay rực rỡ màu đồng vàng tươi
Chim no kễnh bụng lượn chơi
Tiếng xe tuốt lúa vang trời hoan hô
Người đi, vợ ủn, chồng thồ
Thanh niên trai gái kéo ồ ra đây
Dân quân giúp đỡ một tay
Một bầu trời lớn đẹp thay không ngờ.
Người làng mở hội bẻ ngô
Ở trên bãi lại tiếng thồ reo vang
Rơm vàng rạ chất khắp đường
Bò buồn, nhai lại ngồi chuồng mà chơi
Bát cơm gạo trắng ngà voi
Dẻo thơm là chín mồ hôi hột vàng
Dân làng mở tiệc ăn mừng
Chùa Hiển Quang lại tưng bừng trống, cheng...
Chiều chiều câu cá Cầu Bàng
Đêm đi soi ếch Đòng Cùng về khuya
Mẹ ngồi làm mạ hè thu
Khoai lang đào trộm Cạnh Châu mang về.
Vài ngày mất điện mùa hè
Vườn nhà lại tiếng chõng tre ai ngồi?
Quạt nan phần phật một hồi
Vài câu rả rích vui tươi xóm làng.
Nhà tôi thơm phức ngô rang
Cho thêm chút cát giòn tan nở phồng
Ghế giường yên ả xem phim
Tình quê vẫn đó còn in trong lòng.
Mẹ đi vãi lúa ngoài đồng
Một bầu trời lớn đã gồng lên mây
Trời mưa nước ngập thêm đầy
Ốc bươu với chuột lòng dầy mẹ lo
Trời mưa mẹ khoác áo mưa
Chân in nỗi khổ mắt đưa ra đồng
Khéo là mất hết cả công
Vừa qua phun thuốc mất đòng vụ nay
Đồng, nhà một mối lo thay
Đêm đi ngủ mắt vẫn bay ngoài đồng.
Có cô hàng xóm lấy chồng
Cô, dì, chú, chú, bác... khóc phồng mắt môi
Mẹ đưa ra tận ngõ ngoài
Pháo tan mẹ khóc một hồi không yên
Lưng còng các mẹ ngóng trông
Bờ tre mòn lối dâu con trong trong nhà
Nhớ đâu cái nắng ban trưa
Vợ mang cơm bữa ra đưa cho chồng.
*
Có cô má đỏ môi hồng
Áo hoa, quần vải, dép tông khác ngươi
Chân quê cô bỏ đi rồi
Cô đi đến tận xa xôi lấy chồng.
Bờ sông vắng bóng đôi tình
Rặng tre ngồi có một mình lặng im
Đèn về tận ngõ sáng trưng
Nhớ anh thợ điện vừa xong trở về
Áo cam mũ trắng trưa hè
Chú mang ánh sáng - một nghề thanh cao
Trèo lên chót vót xôn xao
Cờ lê, mỏ vít... chú đâu ngại ngùng
Chú về ai có nhớ không?
Cây đa, gốc chuối không trông thấy rồi
Nhà cao ngước đến tận trời
Chỉ còn ai với một người nhớ mong?
Bén mùi thành thị mang sang
cà phê, quán nét trở nên đông người
Hội Phù Đổng đã đến. -Thôi!
Không cần bố nữa con đi được rồi
Ô tô, xe máy đông người
Đất tăng lên giá, muôn nơi đổ về
Ruộng đồng cũng chẳng ai chê
Một khu đất bỏ giờ đề hàng trăm...
Nhớ về trường học xa xăm
Nhớ về bạn cũ khó khăn trừng nào
Nhớ về những tháng năm xưa
Chỉ còn kỉ niệm mà đưa trong đầu
Nhớ đâu buổi học buồn rầu
Rét không nhường áo, lòng sâu căm thù
Quét đường không có bạn thân (*)
Hiển Quang tiếng mõ cũng dần nhỏ đi
Trẻ con thì học li bì
Nhà cao sin sít li ti từng nhà
Đi qua chào hỏi các bà
Cài then, khóa cổng chẳng là ai thưa
Đêm qua có một trận mưa
Làng quê thay đổi hóa mơ hay gì?
(*)Đây là những kỉ niệm phai mờ khi còn học phổ thông
|