Lặng lẽ đông
Ngọn gió đông côi thổi lạnh ḷng
Ai ngồi dệt nhớ dưới đèn chong
Mười năm ngoảnh lại bàn tay hẫng
Một kiếp trông ra gánh nợ c̣ng
Vắng bạn oanh sầu hiên ái lảng
Xa người liễu rũ gác t́nh phong
Đêm gầy bợt bạt hương trầm cũ
Xót dải đồng tâm bỗng lệch ṿng...
PL 21.10.11
SAI V̉NG…
Đông về hiu quạnh buốt trong ḷng
Thao thức đêm trường cặp mắt chong
Trông lại mười năm tay vẫn trắng
Nh́n về dĩ văng nặng lưng c̣ng
Yêu thương lưu đáy ḷng sâu kín
T́nh cảm giữ sâu dạ vẫn phong
Thăm thẳm phương trời xa cách biệt
Đồng tâm sao lại lệch sai ṿng?...
Lê Trường Hưởng