Người dưng
Ta ngồi nhặt lá vàng rơi
Nhớ thương cái thuở cùng chơi thả diều
Bây giờ hiu hắt hắt hiu
Ḿnh ta với bóng tà chiều bâng khuâng
Gặp nhau cũng độ đôi lần
mắt nh́n, lệ nén, phân vân ngập ngừng
Người dưng th́ măi người dưng
Qua cầu có nhớ cũng đừng lụy vương
Giờ th́ mỗi đứa mỗi đường
Con ong đă tỏ đă tường lối đi
Bây giờ thương tiếc làm chi
Người dưng là thế mong ǵ chung đôi