T́m lại
Đă hết thu chưa sao lá vàng rơi măi
Ḷng bồi hồi nh́n cảnh nhớ người xa
Mang kiếp phong sương phiêu bạt nửa đời
Giờ gối mỏi nhớ quê hương đến lạ
Đất trời mênh mông ta đi trăm ngă
Chẳng nơi đâu bằng mái lá quê ḿnh
Ḍng sông thương lờ lững khóm lục b́nh
Đơn sơ lắm mà nồng nàn biết mấy
Ta ngồi đây nghe nhớ thương trỗi dậy
Ôi quê hương, phiêu bạt đă bao năm
Ta ngồi đây đếm dấu những thăng thầm
Nghe mỏi mệt len vào ḷng tim nhỏ
Ta sẽ về nơi khung trời xưa đó
T́m tháng ngày tuổi mộng rong chơi
Bỏ hết đi những nặng nhọc cuộc đời
Quê hương hỡi, có đón người con viễn xứ