***
Em biết rằng những điều em kể với anh đây chỉ là những phấn khích lố bịch và những tṛ rồ dại của con nít. Đáng lẽ em phải lấy làm xấu hổ, bởi v́ không lúc nào t́nh yêu của em đối với anh lại trong trắng và say mê hơn trong những cơn thái quá trẻ con ấy. Em có thể kể cho anh nghe hàng giờ, hàng ngày liền là hồi ấy em đă sống với anh như thế nào, với anh, người hầu như chưa biết mặt em. Bởi v́ những lúc gặp anh trên cầu thang không có cách nào tránh được do sợ cái nh́n cháy bỏng của anh, em thường cắm đầu chạy vụt qua như một người sắp lao xuống nước, tất cả chỉ là để anh khỏi thấy má em đỏ bừng lên. Em có thể kể cho anh nghe hàng giờ, hàng ngày liền về những năm tháng ấy mà anh đă quên từ lâu; em có thể giở từng tờ cuốn lịch đời anh; nhưng em ko muốn làm anh phiền ḷng, em ko muốn dày ṿ anh. Em chỉ muốn thổ lộ thêm với anh về cái sự kiện tốt đẹp nhất thời trẻ thơ của em và em xin anh đừng có chế giễu sự vô nghĩa lư của nó, bởi v́ đối với em lúc đó hăy c̣n bé, nó lại là một cơi vô cùng vô tận. Đó là một ngày chủ nhật, anh đang đi xa, và người lăo bộc của anh kéo những tấm thảm nặng vừa rũ bụi xong qua cửa pḥng anh. Ông lăo phúc hậu khuân ́ ạch một cách vất vả, em đánh bạo lại gần xin giúp bác một tay. Bác ấy ngạc nhiên nhưng rồi đồng ư để em làm, và do đó, em được thấy - Ôi! Em muốn nói với anh rằng em đă chiêm ngưỡng với biết bao thành kính tôn sùng - em được thấy bên trong pḥng anh, thế giới của anh, cái bàn anh ngồi viết, trên đó có vài bông hoa cắm trên một b́nh pha lê xanh lơ, đồ đạc của anh, những bức tranh, sách vở của anh. Đó chỉ là một cái nh́n lén thoáng qua vào cuộc đời anh. Bởi v́ chắc chắn bác Jăng trung thành của anh sẽ cấm em nếu em định đi sâu vào nữa; nhưng chỉ thế thôi cũng đủ cho em hấp thụ hết cái không khí đó và cung cấp đủ dự trữ cho em mơ hoài mơ huỷ vô cùng tận đến anh trong những giờ thao thức và trong giấc ngủ triền miên.
Cái phút ngắn ngủi đó là hạnh phúc nhất trong thời thơ trẻ của em. Em muốn kể lại cho anh, để anh, người không hề biết đến em, bắt đầu hiểu một cuộc đời đă gắn bó với anh đến mức tiêu tan trong anh như thế nào.
***
Em muốn kể lại giờ phút đó cùng với một giờ phút khác nữa, rất gần kề mà than ôi, xiết bao khủng khiếp! Như em đă nói với anh, em đă quên mọi thứ v́ anh, em không nḥm ngó đến mẹ em và chẳng quan tâm đến ai, em không nhận thấy rằng một ông lớn tuổi, một thương gia ở Inxpruck, họ xa đằng bố em, dạo đó thường đến thăm mẹ em luôn và thường ở lại chơi lâu; trái lại, em lại thích thế v́ ông ta hay đưa mẹ đi xem hát, do đó em có thể một ḿnh ngồi nghĩ đến anh và ŕnh ngóng anh, điều diễm phúc lớn nhất và duy nhất của em. Thế rồi một hôm, mẹ gọi em vào pḥng vẻ khá trịnh trọng và bảo có chuyện cần nói với em một cách nghiêm túc. Em tái mặt đi và tim bắt đầu đập như trống làng, mẹ ngờ ngợ điều ǵ chăng, mẹ đoán ra rồi chăng? Ư nghĩ đầu tiên của em là về anh, cái bí mật nhờ đó mà em tiếp xúc được với thế giới. Nhưng chính mẹ em cũng bối rối, mẹ ôm hôn em, điều mà mẹ chưa từng làm - hôn đằm thắm. Một lần, hai lần, mẹ kéo em lại ngồi cạnh mẹ trên ghế sô-pha rồi bắt đầu ngập ngừng và rụt rè kể rằng ông bác họ kia của em vốn goá vợ, đă ngỏ lời cầu hôn với mẹ và mẹ đă quyết định nhận lời; chủ yếu v́ lợi ích của em. Máu em dồn về tim mạnh hơn, một ư nghĩ duy nhất dội lại trong thâm tâm em, hoàn toàn hướng về anh.
- “Nhưng mẹ con ta vẫn ở lại đây chứ?” - Em khó nhọc lắm mới ấp úng hỏi được như thế.
- “Không, chúng ta sẽ về Inxpruck, ở đó, Ferdinan có một toà biệt thự rất đẹp”
Em không nghe thấy ǵ thêm nữa, mắt em tối sầm lại. Về sau, em được biết là em đă ngất đi, em nghe thấy mẹ em kể với ông chồng tương lai, lúc đó đứng chờ đằng sau cửa, rằng em đă lùi lại bất th́nh ĺnh, hai tay dang ra rồi đổ xuống như một khối ch́. Những điều xảy ra trong những ngày tiếp theo và em, một con bé yếu đuối, đă vùng vẫy chống lại ư chí áp đảo của họ như thế nào, em không thể kể cho anh nghe được chỉ nghĩ đến những cái đó, tay em vẫn c̣n run lên khi viết cho anh đây. V́ không nói ra được điều bí mật thật sự của ḿnh, sự kháng cự của em có vẻ chỉ là tính ương bướng, độc ác và thách thức, không ai nói ǵ với em nữa, mọi sự cứ tiến hành sau lưng em. Người ta lợi dụng những giờ em đi học để thu xếp việc dọn nhà, mỗi lần em ở trường về, đều thấy có cái ǵ mang đi rồi hoặc đem bán. Thành thử em thấy căn pḥng tan đi từng mảnh một, đồng thời cuộc đời em cũng vậy, cuối cùng một hôm khi về ăn trưa, em thấy những người gói gồ đă đến khuân hết đi. Trong những căn buồng trống rỗng là những cái ḥm sẵn sàng khởi hành cùng hai cái sập cho mẹ em và em. Hai mẹ con c̣n phải ngủ ở đó một đêm nữa, đêm cuối cùng và hôm sau sẽ lên đường về Inxpruck.
Trong cái ngày cuối cùng đó, em cảm thấy với một niềm quả quyết đột ngột, rằng em không thể sống xa anh được. Em không thấy cứu tinh nào khác ngoài anh. Em không thể giải thích được làm sao cái ư nghĩ đó lại đến trong đầu em và đúng ra liệu em có khả năng suy nghĩ t́nh tường trong những giờ tuyệt vọng đó hay không, nhưng đột nhiên - lúc ấy mẹ em vắng nhà - em đứng dậy và cứ mặc nguyên quần áo học sinh như thế, em đi về phía anh. Hay nói cho cùng th́ không phải thế, chữ “đi” không chính xác, đúng hơn, một sức mạnh nam châm hút em về phía cửa pḥng anh, hai chân cứng đờ, các khớp xương run rẩy. Em vừa định nói với anh rằng em không biết rơ em muốn ǵ nữa; phủ phục dưới chân anh, và xin anh giữ em lại làm con hầu, làm nữ tỳ, và em rất sợ là anh cười cái cuồng tín ngây thơ của một con bé 15, nhưng anh yêu của em, hẳn anh sẽ không cười nếu anh biết lúc bấy giờ em ở t́nh trạng như thế nào, đứng ngoài hành lang lạnh giá, sợ cứng người và mặc dầu thế vẫn bị một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi thúc đẩy về phía trước, nếu anh biết em đă rứt cánh tay - có thể nói thế đấy - đă rứt cánh tay run rẩy ra khỏi ḿnh thế nào để giơ nó lên và - đây là một cuộc đấu tranh kéo dài trong những giây kinh khủng tưởng như đằng đẵng một thiên thu - ấn vào cái nút trên cánh cửa. Đến tận ngày hôm nay, em vẫn thấy vẳng trong tai tiếng chuông rền rồi phút im lặng tiếp theo. Trong khi tim em chững lại, máu em thôi không tuần hoàn nữa và em chỉ c̣n ngong ngóng xem anh có ra không.
Nhưng anh đă không ra. Không có ai ra cả. Hẳn là chiều hôm ấy anh đi chơi và bác Jăng cũng chạy quanh có việc; và thế là em loạng choạng trở về - với trong đôi tai ong ong tiếng chuông rền - quay vào căn pḥng đảo lộn và trống tuếch, em kiệt sức gieo ḿnh xuống một tấm chăn du lịch, đi có mấy bước ấy thôi mà mệt như vừa lặn lội hàng giờ qua một lớp tuyết dày. Nhưng bên dưới cơn mệt ấy, cháy bỏng cái quyết tâm vẫn c̣n cuồng nhiệt là phải gặp anh và nói chuyện với anh trước khi bị giằng đi khỏi nơi này. Em thề với anh rằng trong đó không hề có mảy may ư nghĩ nhục dục nào; dạo ấy em c̣n chưa biết ǵ chính bởi em không nghĩ đến ǵ khác ngoài anh ra; em chỉ muốn trông thấy anh, trông thấy anh lần nữa, níu chặt lấy anh. Suốt đêm, suốt cái đêm dài khủng khiếp ấy, anh yêu thương của em ạ, em đă chờ anh.
Mẹ em vừa nằm vào giường và ngủ thiếp đi là em lẻn ngay ra pḥng chờ để ngóng tiếng anh trở về. Em đợi suốt đêm và và đó là một đêm tháng giêng giá buốt. Em mệt nhoài, chân tay đau như giần, không có cái ghế nào mà ngồi: em bèn nằm luôn ra sàn lạnh có gió lùa từ cửa ra vào. Em cứ nằm như thế, rét cóng, thân ḿnh ê ẩm, trên người chỉ có bộ quần áo mỏng v́ em không mang chăn ra theo; em không muốn ấm quá sợ ngủ quên đi mất, không nghe thấy tiếng chân anh. Ôi! Cái nỗi đau đớn em cảm thấy! Em co ro ép hai bàn chân vào nhau, hai cánh tay em run lên và em bắt buộc phải đứng dậy luôn luôn v́ quá lạnh trong cái bóng tối gớm ghiếc này. Nhưng em vẫn đợi anh, em đợi anh, em đợi anh như đợi số mệnh ḿnh.
Cuối cùng - lúc ấy hẳn đă hai, ba giờ sáng - em nghe thấy tiếng cánh cửa dưới nhà mở ra rồi tiếng chân bước lên cầu thang. Cái rét đột nhiên biến mất, một hơi ấm mănh liệt tràn vào người em và em nhẹ nhàng mở cửa để chạy bổ tới phủ phục dưới chân anh ... Ôi! Quả thật em không biết là cái con bé điên là em bấy giờ, có thể làm những ǵ nữa! Tiếng chân lại gần, ánh một ngọn nến lay động trên tường. Em run run nắm lấy then cửa: có phải đúng anh đang đến đấy không? Phải, chính là anh, anh yêu của em, nhưng anh không phải chỉ có một ḿnh. Em nghe thấy một tiếng cười nhẹ lâng và vui tươi, tiếng sột soạt một tà áo lụa và giọng anh th́ thầm. Anh trở về pḥng anh với một người đàn bà ...
Làm thế nào em có thể sống sót nổi sau cái đêm đó, em cũng không biết nữa. Tám giờ sáng ngày hôm sau, người ta đem em đi Inxpruck; em chẳng c̣n hơi sức nào mà kháng cự.
***
|