
02-12-11, 11:19 AM
|
CM Nhị Thập Nhị Nguyên
|
|
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 24.804
Thanks: 45.829
Thanked 83.832 Times in 21.719 Posts
|
|
Quote:
Nguyên văn bởi Hansy
Hansy đồng ư với tỷ Phale về điểm này.
Đă làm thơ Đường luật th́ phải đúng luật. Nếu làm không đúng luật th́ đừng vỗ ngực là ta đang làm thơ Đường luật.
Đường luật chỉ là 1 thể thơ trong rất nhiều thể thơ giữa đời này. Trên b́nh diện thơ, chẳng thể nói thể thơ này giá trị hơn thể thơ kia. Và chúng ta thoải mái làm các loại thơ khác nếu thích phóng túng, nhất là thơ tự do. Việc ǵ phải làm thơ theo kiểu Đường luật - mà làm sai luật - rồi bảo là phá cách.
Giống câu 8 của BHTQ, trong bài Qua đẻo Ngang:
Một mảnh t́nh riêng ta với ta.
Chữ ta là thất luật, dẫn đến thất niêm chứ phá cách cái nỗi ǵ.
Sao cứ không dám đối diện với sự thật thế nhỉ?
Làm người phải rèn đủ dũng khí để dám dối diện với sự thật, đối diện với cái sai của ḿnh.
Lấp liếm, chê đậy cái sai của ḿnh lả thiếu trung thực.
Mà thiếu trung thực với ḿnh, với người th́ chỉ mới có phần CON, chưa đạt tới phần NGƯỜI.
|
Cái câu này của BHTQ th́ dùng "luật bất luận" cho phép thất luật ở "3, 5, 7". Cũng do, nếu không cho bất luận th́ các đại thi hào của ta sẽ không làm nổi thơ. Đại thi hào mà không làm nổi thơ th́ ai chấp nhận được chứ... nên nhất định phải có "luật bất luận" này...
Rồi th́, đại thi hào, một hôm nào đó, lỡ viết ra một bài sai luật (do tư tin xuất khẩu thành thơ mà quên kiểm tra chẳng hạn), bị tiểu thi hào phát hiện, chả nhẽ nhận ḿnh sai, th́ sẽ bảo là "ồ, là do ta không muốn làm theo luật... hoặc do ta phá cách" ...vân vân và vân vân..."
|