Quote:
Nguyên văn bởi Dương Ngọc Di
Chợt nhận ra ta c̣n nợ cuộc đời
Nợ những ân t́nh bay theo cánh gió
Nếu lá vàng không nhẹ đùa lối cỏ
Th́ thu buồn đâu chạm ngơ - vàng rơi.
Thơ ND c̣n tệ lắm, mong quư thi hữu đừng cười chê!
|
Chợt nhận ra một chiều gió tă tơi
Thiếu vắng em ḷng anh như cháy lửa
Kỉ niệm nào ùa về từ quá khứ
Giữa chiều vàng thiêu đốt nhớ em ơi!
Giờ chuyển qua tính tản.