Xem bài viết riêng lẻ
  #4  
Cũ 25-06-10, 11:34 PM
Avatar của viet tam
viet tam viet tam đang ẩn
CM Môn Sinh
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gửi: 256
Thanks: 259
Thanked 648 Times in 220 Posts
Mặc định

Hôm đó, Sáo chôn cất luôn những ư nghĩ chạy trốn vẩn vơ. Giờ người đàn ông này lại bảo, “Em đi với tôi nghen – Cũng câu nói hôm xưa, giờ nhuốm màu vô vọng – Chồng em có c̣n đâu…”. Sự vô vọng của năm chữ đằng sau phả hơi lạnh tới cả cái gật đầu của Sáo, ừ th́ đi.

7

Cả hai không xếp hành lư, thậm chí không lấy ghe, cứ ào xuống nước bơi về phía bờ mà ai cũng biết là đă không c̣n bờ từ nước đuổi. Sau lưng, bè rau càng lúc càng rực rỡ. Ngọn đèn chong Sáo kê sát vách mùng giờ chắc đă bén lửa lan vào tận những đụn rơm phía ngoài. Người đàn ông bơi cạnh Sáo không một lần ngoái lại. Sáng hôm qua khi tiễn con gái nhỏ trở vô trong chợ, anh ta đă xiết nó đến nỗi nó kêu đau. Như không có lần sau. Giây phút đó Sáo nhận ra thứ anh ta quư nhất, đến nỗi sẵn sàng từ bỏ tất cả để có được. Là Sáo.

Nó rớt nước mắt. Đi cùng nó có ǵ vui đâu mà người này cứ đ̣i phải đi cho được, bảy năm trời không chịu thôi. Ừ vậy th́ đi. Hai đứa bơi măi trong ánh lân tinh réo rắt d́u dặt. Nước tràm trụa trên mặt, nước mặn xót mấy cái chân răng. Bơi đến kiệt sức, đến trống rỗng, đến mức có thể ch́m trôi, có thể quên hết quá khứ. Chớ Sáo biết đi đâu với người đă vô t́nh làm chồng nó chết, bởi một cơn nóng giận, bởi một lầm lẫn, tưởng đạp rào là sẽ được bước qua.
Quanh hai con người đau đớn, cá Sầu Ngư đang nhơ nhởn họp bầy.

… Đoạn, có người hỏi rồi hai đứa đó ra sao. Tôi không biết, tôi đâu có lội theo chi. Thấy đi th́ biết đă đi, vậy thôi.
Signature: xin đừng đụng vào cây mùa lá rụng...
Trả lời với trích dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to viet tam For This Useful Post:
Administrator (25-06-10), Lữ Khách (26-06-10), phale (26-06-10)