XA DẦN
Xa dần kí ức
Tôi chốt lại niềm tin
Ánh trăng vặt vẹo
Tôi t́m kí ức xa.
Khi những bông hoa
Dần nở những nụ cười
Khi những bài thơ dâng lên ai niềm cảm xúc
Kí ức vẫn mờ nhạt
Ai đó thương ai?
Khi tôi t́m tôi
Bằng ánh mắt xa xôi
Nhịp tim đem theo những hồi âm vất vả
Tiếng cười khanh khách về đêm.
Khi tôi nghe một ḿnh
Tôi bước lên
Ánh mắt người đàn bà nh́n tôi
Bằng trái tim
Tôi chỉ t́m
Kí ức xa...
|