Nếu một ngày trang viết chẳng ghé qua
Th́ nhỏ hiểu thế là ḿnh xa cách
Dạ hơi xót nhưng không đành ḷng trách
Bởi phương trời viễn khách đă lăng du
Nếu một ngày trời đă bước vào thu
Nh́n lá rụng nhỏ ưu tư thầm hỏi
Thế là hết c̣n đâu ngày chung lối
Lời hẹn thề một cơi sẽ cùng nhau
Trong xót xa ḷng nhỏ chợt đớn đau
Người xưa hỡi cớ sao anh lỗi hẹn
Cho bóng nguyệt giờ cứ như e thẹn
Bởi trót nh́n ước hẹn chuyện lứa đôi
|