Xem bài viết riêng lẻ
  #4  
Cũ 18-06-14, 11:01 PM
hieua hieua đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Dec 2010
Bài gửi: 691
Thanks: 87
Thanked 813 Times in 519 Posts
Mặc định

Lặng tiếng hát
chứ đâu phải là câm
mẹ đau khổ
chứ đâu phải là nô lệ
huống chi nô lệ c̣n là con người
huống chi con của mẹ mang một trời mơ ước...

Ngày mai mẹ sẽ thành nữ hoàng.

Con xin bố.....
đừng uống!
đừng say!
bố giúp mẹ con gánh đỡ việc nhà.

Bố có nghe không?
lời con than thở
bố vẫn cút rượu
bố đi ngoài đường
vùng vằng
lườn lượn
đánh vơng...

Con không sợ nhục nhă
con không sợ những chiếc mồm đít vịt lê la...
nói về bố
con chỉ kể về một bản anh hùng ca
kệ cho môi truyền
môi nói
bố vẫn là bố của con!

Bố không sợ chết
nếu bố chết là vô nghĩa
sống trên đời đâu phải hưởng thụ thôi!.

Mẹ cũng không sợ chết
nhưng hơn bố
mẹ không sợ khổ
mẹ ngày ngày vắt sức khoẻ nuôi con.

Đời mẹ đâu dài
để mà âu lo
đời mẹ ngắn
cũng chi cần hưởng thụ
nhưng có phút nào mẹ hưởng thụ đâu?

con c̣n nhớ mùa đông năm 96
nhà ta nghèo đâu có đủ cái ăn
huống chi là quần ,là áo
áo cộc rách vai
con đứng giữa trời chiều..

Con đợi mẹ về nhưng không phải để lấy quà,lấy kẹo...
bố con say lại đập phá trong nhà
ông th́ nằm im đâu có làm được ǵ.

Ông cũng khóc
và con cũng khóc
ông ôm con cho con đỡ sợ
ấp ủ trong ông
tôi thấy an toàn.

Trong ḷng ông là một trái tim c̣n sáng
dù ông chẳng đứng được lên
con là ngôi sao của ông
và có tên
chưa bao giờ ông bỏ mặc con.

Đồng hồ c̣n kêu
ông c̣n thức giấc
ông c̣n bên con
tim ông c̣n đập
hồn ông bên con
khi xuống suối Vàng.

Mẹ đă về làm chi được
cũng ôm con vào ḷng xoa xít
cũng ôm con-mẹ bằng da bằng thịt
đâu phải thần tiên mà giải quyết được mọi việc trên đời.

Mẹ cũng chỉ khóc trời
như ông con th́ gào lên khóc đất
một đời lo toan
một đời chật vật
đồ c̣n ǵ đâu
bố đập hết rồi
cúp rượu cắp lách
đi t́m miếng mồi.

Con c̣n nhỏ
chỉ khóc van bố mẹ
con khác trẻ em khác
v́ con sinh ra mang theo kiếp khổ
mẹ thế nào
con thấm đỏ mảnh da.

Con xin khóc
và con tự nguyện
sống bên đời đâu phải thiệt hết đâu
sống trên đời con cũng không mong
hoàn toàn được sung sướng
sống trên đời không bao giờ con theo kiếp khổ
ngón tay con đang đâm ra tương lai
đang t́m sung sướng
trời huấn luyện con vào lúc này.

Con biết tất cả là đắng cay
và thế gian sẽ chia cho người khổ
những ngọt bùi bồi đắp lại đắng cay
con sống th́ nửa tỉnh,nửa say
nh́n vào khổ đau
nhưng lại hướng về tương lai
mẹ mong con măi măi trưởng thành.

Roi con không sợ
sống cũng chẳng sợ đau
khổ là chi ?
ngươi trợn trừng mắt ra mà ta phải sợ
chân lí cho người chiến thắng
chiến thắng cho người biết vượt qua
cánh hoa sẽ luôn thơm
nếu người biết t́m hạnh phúc
mẹ ta bước cùng lật đổ đau khổ bên ta!

Vết xe lăn
ta sẽ nh́n theo
ta lấy đó làm gương thử thách
ta sẽ xây thành đường bê tông phẳng lặng
chứ không phải là vết xe lăn ngày xưa.

Bố mẹ đi
con cũng đi
con sẽ hiên ngang đi dưới mặt trời
con sẽ lên cao bằng con đường ấy
con sẽ xây dựng cuộc đời biết mấy
con sẽ bay bay măi ....
đến vùng trời ước mơ của con
vùng trời ước mơ
vùng trời của cổ tích
luôn hướng về những điều rất thực
giúp lấy người và sẽ vượt lên!

con vượt lên bằng đạo đức nhân nghĩa...
như những lời ông dạy cho con.

Ấy nhớ lại mùa đông 96
đêm thâm cuồng
mắt mẹ cũng thâm theo
mẹ đan con chiếc áo len đỏ
tượng thần trong con là mẹ
qua chiếc áo len
hồn sâu mẹ xâu thành chuỗi
để cho con hơi ấm của mùa đông.

Những tháng ngày tuổi thơ mộng mơ
Tôi khổ đau nhưng không hận ông trơi!

Tôi c̣n nhớ mẹ tôi kể thật đau
đói kém năm ấy
hàng xáo...
mà gạo ăn không có
mẹ ra đồng bẻ bắp ngô non
mẹ ra đồng ngắt vài ngọn rau dền cơn, mằn muối
nhiều khi rau sam,củ chuối
ăn tạm cho no...

Đường th́ xa
con ốm
con ho
mẹ địu con lên trên trạm xá
qua băi tha ma con run v́ gió
chiếc áo cuối cùng mẹ đắp qua lưng
tiền không có
mẹ bán máu để dùng
vài ngày nhịn đói
mẹ vẫn đi làm
hao gầy thân xác
thâm c̣ lặn lội bờ hoang...

mẹ bắt con cua , con cá cờ
...cạn kiệt bờ mương
mẹ xắn quần ống dê
đút con cua con cá
về giă nấu cháo cho con.

Nhưng mẹ ơi ! Đừng... buồn buồn nữa
ngày mai trời sáng tỏ
con sẽ bù đắp gấp trăm trăm lần!

Thương con c̣ đậu phải cành tre
con sẽ mồ côi
thành ma đói
nhập vào bầy chúng sinh tội lỗi.

Mẹ ....đừng để con mồ côi
con chẳng cần ǵ hơn ngoài nửa bát cơn sôi (cơm trộn nước sôi)
me đừng nghĩ quá làm nhiều mất sức
con thương mẹ đời đời tóc bạc
hoà vào biển Đông cũng không rửa hết tấm ḷng.

Mẹ là biển lớn vô tận
mẹ là giếng sâu không đáy
công ơn của mẹ không ǵ đo nổi
thế gian này rộng lớn
cũng không bằng được con tim mẹ ta.

Biết thế gian cạm bẫy rất nhiều
mẹ dậy con toàn điều hay lẽ phải
năm lên ba con tám cân mẹ bế con mà khóc.

Nấu cơm xoong gang
đun bằng bếp rạ
chưa bao giờ cơm sống, cơm khê
con thương mẹ ḷng con tái tê
con chưa bao giờ bất cẩn
để rồi đây bố mẹ lại căi nhau.

Bùa húng đen
nhuộm đầy màu bếp
như đời mẹ đă bao lần thấm mệt
phủ đầy người mẹ yêu thương!

Con đi học về đến nơi đến chốn
mẹ yên tâm làm việc
đỡ thêm một gánh lo.

Bầu trời th́ càng to
mặt trời th́ càng sáng
con được tự do
khi mặt trời hoá thành màu đỏ
hạnh phúc kề bên
t́nh yêu sáng tỏ
mẹ không phải buồn
phải nhỏ lệ v́ con
mưa đă khóc
rồi rửa tan đau khổ.

Con nhớ mùa xuân năm 97
mẹ bị thương
cả đời giờ nay sơ sẩy
mẹ nằm giường buốn,năm ngày
nhà ta ăn rau thay cơm
củ chuối làm đồ tráng miệng
mẹ nằm giường nhỏ nước mắt ướt chăn.

Vui về một tháng năm chưa thấy
vui về cuộc đời biết mấy
con mẹ trạng nguyên
được rước quanh làng.

Mẹ chưa biết ngày sẽ không tàn
khi con người ta nỗ lực
mẹ không biết đời hướng về ánh sáng
sẽ nh́n rơ tương lai.

Con mong ước có một ngày mai
con đổi sắc và trời thay mai
con xin viết vào trang thơ lớp bốn
"Tuổi đời lúc nhỏ " (bài thơ đầu tay) là tuổi thơ của con.

Mẹ chưa biết trái đất vẫn quay về tương lai
khi con bắt đầu từ hiện tai
khi tuổi con c̣n thơ dai
bâng khâng ngơ ngác ... nai vàng.

Ông tôi mất
mẹ bán đất chuyển lên nhà mới.

Bách hoá bé con
chủ nhân là mẹ
có vài thước ruộng
mẹ chẳng chịu cho
ngày tháng vẫn lo
hướng về cây lúa.

Nhà mới của ta
đă có gác hai
chiều mẹ lên ngắm hoàng hôn gọi núi
quê mẹ không xa nhưng lại thấy xa vời.

Mẹ tưởng niệm tuổi xuân và cuộc đời
qua màu đỏ của hoàng hôn chảy máu
qua ḍng sông đă yên ngày thác lũ
nhưng vẫn cuồn cuộn những sóng gió, phong ba.

Mẹ vẫn chưa đươc yên
ôi... mẹ của ta
bao giờ trời đất nở hoa
xin dành một chút cho mẹ ta vui mừng!

Dáng mẹ đẹp biết bao!
ngồi bậc thềm vá áo
từng mũi kim đường chỉ
đan vào nhau rất thạo.

Mắt mẹ cũng đă kém
hồn mẹ không c̣n xanh
một hoạ sĩ vô danh
chộp ngay lấy h́nh mẹ.

cửa nhà luôn ngăn lắp
bậc tam cấp đầy ắp
những bước chân của chàng Sáng...
Trả lời với trích dẫn