Dấu hỏi cho chiều
Ai gợi tiếng chuông chiều nắng nhạt
Ṿng vèo sợi khói tím chiều mơ
Lạc bước thiên di miền khao khát
Bên thềm lửa lựu hóa ngu ngơ
Ai để chiều rơi vào ngơ hẹp
Áng vàng gói lại giấc chiêm bao
Nửa mảng chiều xanh thôi hăy khép
Gửi cùng mộng mị lắng xôn xao
Ai ngồi soi bóng bên ḍng nước
Mơ bóng người về thấp thoáng mưa
Nước trong để thấy hồn chợt tối
Chiều tắt lặng rồi tiếng ru xưa
Ai để chiều nghiêng theo sóng mắt
Mượt mà suối tóc chảy đầy tay
Cung khúc chiều rơi lời khoan nhặt
Tạ từ...chiều nhé...trắng bờ mây
Sonata
|