NguyetVien


Trở lại   Nguyệt Viên > Vườn Văn Học > Sáng Tác Văn Học
Nạp lại trang này Bia ôm

Thông Báo
Hướng dẫn cách đăng kư nick tham gia Nguyệt Viên
Cuộc thi thơ "Biển Đảo Quê Hương - 2014""
Lời cảm ơn và h́nh ảnh của chuyến đi "Thương về Miền Trung 2010"

Trả lời
  #1  
Cũ 18-08-10, 11:46 AM
kehotro kehotro đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 931
Thanks: 5.061
Thanked 5.275 Times in 939 Posts
Mặc định Bia ôm

Bia ôm

Thức dậy với cảm giác toàn thân mệt mỏi, dư âm của bữa nhậu đêm qua như vẫn c̣n đâu đây. Cô bé đánh răng rửa mặt, trang điểm qua loa rồi cầm lấy ca nước đá mà nốc một hơi. Cảm giác mát lạnh làm cho người tỉnh táo, nhưng cũng chẳng bao lâu. Chất men c̣n sẵn trong ruột ḥa cùng nước, tạo thành một hỗn hợp để người ta lại cảm thấy ngầy ngật. Bên ngoài, giọng thằng quản lư oang oang.

Chúng mày có nhanh lên không? Khách đang vào đợi trong pḥng ḱa. Con Lan, Ly, Trà My và Thanh nhanh lên cái nào. Khách yêu cầu bốn đứa mày đấy!

Trong cả đám con gái gần hai mươi đứa, được chủ nuôi cơm ba bữa. Đứa nào cũng nước da men mét, trắng th́ có nhưng đó là cái trắng của người không được hưởng thụ ánh nắng mặt trời. Các cô gái không được phép đi ra ngoài, chỉ quanh quẩn trong pḥng đánh bài tiêu khiển. Hay cùng lắm th́ ngồi tâm sự với nhau về quê hương. Mà cái xó xỉnh ấy, không đủ tạo việc làm cho các cô, những người chưa được học đến cấp ba.
Cái thời mà nhiều người cầm mảnh bằng đại học, bằng C anh văn rồi bằng vi tính vẫn hằng ngày chạy đôn chạy đáo khắp nơi để xin việc. Rồi sau đó, lại về nhà ngồi chầu chực bữa cơm từ bố mẹ. Th́ các cô có được việc làm, kiếm được chút đỉnh tiền gởi về phụ giúp gia đ́nh cũng là may mắn lắm rồi. Bữa nào, ngồi được ba bàn th́ chí ít cũng có hơn ba trăm bạc. Làm ǵ một ngày kiếm ra ngần ấy tiền!

Chủ không trả lương mà chỉ nuôi cơm, cần mua sắm thứ ǵ đă một tay bà chủ lo toan. Từ son phấn, dầu thơm cho đến áo quần. Nói chung là tất tần tần tật, đều được bán trước trả tiền sau. Và đương nhiên, cái giá cho sự sung sướng ấy cũng được tính giống như tính tiền bia cho khách. Phải đắt gấp ba, bốn lần so với bên ngoài. Các cô cứ thế mà sống với cảnh gà công nghiệp được nuôi nhốt , cho ăn nhưng không vỗ béo.

Phần lớn khách vào chơi, hầu như cũng đă ăn nhậu ở đâu đó rồi. Người nào, cũng nồng nặc hơi men. Những cặp mắt cứ vằn lên những tia máu. Họ như những con thú sẵn sàng lao vào xâu xé con mồi. Vào đây, họ chỉ gọi bia với đĩa trái cây thi thoảng mới kêu thêm con mực nướng hay hộp phô mai đầu ḅ. Các cô dù có kêu mồi cũng chẳng dám ăn. V́ ăn no th́ làm sao uống bia được, làm sao đám khách khác vào lại có thể nốc tiếp để chủ vừa ḷng.

Uống càng nhiều và ép khách uống càng nhiều là mục đích của các cô. Có như vậy mới không bị chủ chửi, không bị đuổi việc. Thậm chí, đôi chỗ người ta c̣n xui các cô đổ bia đi để được tính đầu chai. Khách mà say rồi đâu khi nào phát hiện ra.

Trong bọn, chỉ mỗi Lan là già nhất. Nói là già chứ tuổi của cô bé ấy cũng chỉ hai tư. Năm sau, hai lăm là đến ngưỡng phải ra ngoài tự bươn trải. Cái quy luật nghiệt ngă của bia ôm là thế! Độ tuổi càng bé càng tốt. Vào đây, có thể bắt gặp những khuôn mặt non choẹt chưa đến tuổi mười sáu. Trên cái thân thể c̣n chưa phát triển hết cái th́ của thiếu nữ, chưa hưởng được hết thời kỳ đẹp nhất của kiếp người đă phải khoác lên ḿnh đủ thứ lo toan.

Nh́n vào ánh mắt ấy, không hiểu sao cái phần người trong con người, không thể nào sống lại được.Bởi nếu phần người mà sống lại, người ta phải đau một nỗi đau chắc xuyên suốt cả thế kỷ này. Trà My, một cái tên tương tự như nick name của những người hay chơi trên mạng. Nó như một kư danh, nhưng nó lại là một thương hiệu để khách quen vào biết đường mà gọi. Ai xem truyện kiều hẳn cũng chưa quên một cái tên rất đẹp nhưng cứ như mắc phải cái dớp.
Tiếc thay một đóa trà my
Con ong đă tỏ đường đi lối về.
Cô bé chưa đến cái tuổi trăng tṛn, ánh mắt ngơ ngác như chim non rời tổ. Thỉnh thoảng lại cười rụt rè. Nh́n cô bé cứ nép ḿnh vào vị khách như muốn dấu bớt ḿnh đi, như muốn che lấp đi một phần nào tấm thân c̣m cơi. Tôi cứ có cảm giác nếu ngồi dịch sát vào tí nữa, ắt hẳn ḿnh sẽ nghe được cả cái mùi thân thương của chốn đồng quê, cái mùi rơm rạ đốt đồng, cái mùi cỏ dại cỏ lác ven sông. Hay thậm chí cả mùi của b́nh bát, lục b́nh sắc tím chiều trôi hoang hoải.

Có những cơn sóng không phải đến từ biển khơi, không phải đến từ những ḍng sông cuộn chảy. Những cơn sóng mà ta không thấy được, cứ nghèn nghẹn dâng lên trong ḷng. Cứ trực trào qua mũi qua tai. Uhm! Có lẽ nó có màu đỏ của máu chứ không bàng bạc hay xanh thẫm của bầu trời.

Tôi như mơ màng trong sắc đỏ, tôi như say với cơn sóng trong ḷng. Tiếng của ai đó quát lên:
Tụi em mà như thế này th́ đi ra hết cho rồi. Anh nói thế là hiểu rồi đó. Nhanh đi.

Các cô gái nh́n nhau và khẽ cười, lũ lượt đi ra. Ít phút sau quay lại. Th́ ra… tôi cũng bật cười v́ sự quái ác của ai đó. Giờ th́ nh́n vào cái chỗ đàn ông hay nh́n, tôi có cảm giác như thấy cái ǵ thuộc về bản thể của Eva. Những con rùa hồ gươm h́nh như đă trồi lên mặt nước. Thậm chí, chúng c̣n ló cái đầu be bé lên để mà cố hít thở cái không khí trong căn pḥng nhỏ bé đầy người.

Bia cứ thế mà chạm ly côm cốp, cười nói râm ran. Nghe giọng th́ đâu toàn như con gái miền tây. Có những từ cố hữu khi phát âm sẽ nhận ra ngay. Một môi trường thật đặc biệt! Người dân miền tây thật thà chất phát nhưng lọt vào đây rồi, tiếp xúc với bọn bảo kê chủ chứa, tiếp xúc với bọn người lưu manh, côn đồ nhiều quá nên thay đổi hết rồi. Cứng cáp hơn, nhanh nhạy hơn và cũng lừa khéo hơn. Các em biết tính cách của từng người để ch́u, cái ǵ đó quá đáng cũng không bao giờ lên tiếng phản đối, chỉ xin phép đi ra ngoài để dừng cái quá trớn của khách.

Một khung( một két hay một thùng) đă đi qua, phần thủ tục cho chủ đă xong. Lúc này, các em thoải mái hơn mà chăm chút cho túi tiền riêng của ḿnh. Cố ch́u khách để được một số tiền kha khá. Lật người úp vào khách để che bớt những ǵ đang diển ra, nhưng cũng có em rất bạo, kéo lật cả áo lên để khoe hàng cho mọi người cùng xem. Và khi lâng lâng cái không khí vui vẻ dễ lan truyền. Từng người, từng người xoay tua cười cợt, những đường cong muôn h́nh vạn trạng của tuổi xuân xanh cứ như thách thức như mê hoặc ḷng người.

Giờ th́ ai cũng say, mỗi người say riêng một chốn. Có cô ngồi hẳn lên đùi khách, chiếc váy thun ngắn với kiểu ngồi như thế chạy dạt cả lên phía trên. Hai bên tả hữu quan khách cứ thế mà ngắm trộm sắc màu của nhà anh hàng xóm. Có tay lại lén tḥ sang trộm đồ, véo vào mông vào đùi rồi cả bọn cười nghiêng ngả. Đôi lúc, chẳng biết tay nào làm cái ǵ mà có cô lại rú lên. Giờ th́ loạn hẳn. Những chiếc áo giở ngược lên trên vượt qua cả khu đồi A1, Ngọn đèn vàng hiu hắt tỏa ánh sáng vàng vọt đọng trên ấy thành những vệt hư ảo. Đồi núi cũng khác nhau. Đồi th́ tṛn, phần chân rộng, đỉnh thấp. Núi th́ chân gom nhưng ngọn lại vút lên, kiêu hănh. Nó cứ như thách thức trêu ngươi cặp mắt của con thú say mồi.

Đúng là ngay tầm lửa đạn, mặt trận đang vào lúc dữ dội nhất, ác liệt nhất. Chỉ c̣n nghe những âm thanh lạ lẫm phát ra đâu đó. Cái âm thanh của chốn kín đáo, cứ như xoáy như chọc vào tai người. Khách th́ chẳng c̣n biết ḿnh là ai nhưng các cô luôn làm chủ, chỉ thoải mái được một chốc là: Em xin ra ngoài. Có lẽ, việc ấy là cần thiết với những cái đầu đang nóng, những bàn tay đang sốt và sự căng, thẳng đang cuồn cuộn dâng lên đâu đó.

Zô nào mấy anh ơi! Một cô nào đó khởi xướng để những chiếc cốc lại chạm nhau, bia lại rót và hai người thanh toán một cốc bia ngon lành. Lúc này, thời gian trôi nhanh quá! Có lẽ là khuya lắm nên các em có vẻ mệt và đuối hẳn. Một vài em hôm nay chắc ngồi nhiều lượt khách nên mặc kệ xung quanh, ngă lăn ra nằm sóng soăi trên cái ghế màu nâu đất cáu bẩn, đôi chỗ c̣n thủng để lộ ra cả màu vàng của nệm mút. Uhm! Cái ghế nào mà chẳng đến hồi hư hỏng, cái ghế nào mà chẳng đến hồi thủng rách, cũ kỹ và xấu xí. Mặt da bọc ghế nào chẳng dùn, chẳng rách. Những cái ghế ấy rồi sẽ được thay bằng những cái mới hơn, da bọc ghế c̣n mới nên sẽ căng hơn. Chẳng có ǵ lạ khi những cái ghế cũ rồi sẽ bị vất ra đường, nằm trơ trỏng với mưa gió sương đêm. Mai này, đời sẽ ra sao? Một câu trả lời ai nào đâu biết được! Nhưng chắc chắn chín phần mười là ngơ tối, ngơ cụt.

Đâu phải lúc nào cũng: Ngày mai trời lại sáng!

KHT




Trả lời với trích dẫn
The Following 7 Users Say Thank You to kehotro For This Useful Post:
1100i (18-08-10), DR MINH (18-08-10), Hạ Phượng (20-08-10), Huyzozo (18-08-10), LonelyStar (18-08-10), Nhím con (19-08-10), phale (18-08-10)
  #2  
Cũ 18-08-10, 12:33 PM
DR MINH DR MINH đang ẩn
CM Môn Sinh
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gửi: 1.270
Thanks: 2.324
Thanked 4.586 Times in 1.203 Posts
Mặc định

Nói ǵ th́ nói tất cả cũng là do đàn ông ḿnh ra đấy! Nhiều bộ mặt lịch sự, áo quần bảnh bao, mở miệng là đạo đức này nọ, nh́n bề ngoài th́ đức cao vọng trọng nhưng ...... cũng không qua được cái lưng quần đàn bà.

Biết để mà biết, biết để mà sống tốt hơn!

Ta cũng sẽ uống bía ôm.....Mổi thằng ôm 1 chai cho chắc.
Trả lời với trích dẫn
The Following 5 Users Say Thank You to DR MINH For This Useful Post:
Ban Mai Xanh (23-09-11), Huyzozo (18-08-10), kehotro (18-08-10), LonelyStar (18-08-10), phale (18-08-10)
  #3  
Cũ 18-08-10, 12:41 PM
Avatar của 1100i
1100i 1100i đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Aug 2010
Bài gửi: 187
Thanks: 1.107
Thanked 869 Times in 181 Posts
Mặc định

Cảm ơn tác giả đă đi sâu, đi sát, mở rộng tầm mắt cho 1100i về 1 thế giới xa lạ mà bản thân đang muốn t́m hiểu.

Chắc hẳn để viết bài này tác giả cũng đă không ít lần đi thực tế, cũng đă ṃn đít quần trên những..." cái ghế màu nâu đất cáu bẩn, đôi chỗ c̣n thủng để lộ ra cả màu vàng của nệm mút....".

Viết đến đây lại nhớ đến lần duy nhất cách đây cũng khá lâu được mấy anh dẫn đi chơi....hix....hix....đúng là mở mang đầu óc, thằng em cứ mắt tṛn mắt dẹt vè sự sành sỏi của 2 ông anh.

Biết đến bao giờ, nhỉ !!!???
Signature: Không trầu mà cũng chẳng cau
Làm sao cho thắm môi nhau th́ làm.

Lần sửa cuối bởi phale; 18-08-10 lúc 01:04 PM
Trả lời với trích dẫn
The Following 6 Users Say Thank You to 1100i For This Useful Post:
DR MINH (18-08-10), Huyzozo (18-08-10), kehotro (18-08-10), LonelyStar (18-08-10), phale (18-08-10), VỀ MIỀN TRUNG (18-08-10)
  #4  
Cũ 18-08-10, 12:55 PM
phale phale đang ẩn
CM Nhị Thập Nhị Nguyên
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 24.177
Thanks: 44.173
Thanked 81.210 Times in 21.112 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi 1100i Xem bài viết
Cảm ơn tác giả đă đi sâu, đi sát, mở rộng tầm mắt cho 1100i về 1 thế giới xa lạ mà bản thân đang muốn t́m hiểu.

Chắc hẳn để viết bài này tác giả cũng đă không ít lần đi thực tế, cũng đă ṃn đít quần trên những..." cái ghế màu nâu đất cáu bẩn, đôi chỗ c̣n thủng để lộ ra cả màu vàng của nệm mút....".

Viết đến đây lại nhớ đến lần duy nhất cách đây cũng khá lâu được ...mấy anh dẫn đi chơi....hix....hix....đúng là mở mang đầu óc, thằng em cứ mắt tṛn mắt dẹt vè sự sành sỏi của 2 ông anh.

Biết đến bao giờ, nhỉ !!!???

1100i gan cùng ḿnh, tiết lộ bí mật riêng tư thế này mà không sợ hử?
Mừ, PL nghe 1100i nói cũng mắt tṛn...mắt dẹt... công nhận....

Lần sửa cuối bởi phale; 18-08-10 lúc 01:04 PM
Trả lời với trích dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to phale For This Useful Post:
1100i (18-08-10), kehotro (18-08-10), LonelyStar (18-08-10)
  #5  
Cũ 18-08-10, 12:58 PM
kehotro kehotro đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 931
Thanks: 5.061
Thanked 5.275 Times in 939 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi 1100i Xem bài viết
Cảm ơn tác giả đă đi sâu, đi sát, mở rộng tầm mắt cho 1100i về 1 thế giới xa lạ mà bản thân đang muốn t́m hiểu.

Chắc hẳn để viết bài này tác giả cũng đă không ít lần đi thực tế, cũng đă ṃn đít quần trên những..." cái ghế màu nâu đất cáu bẩn, đôi chỗ c̣n thủng để lộ ra cả màu vàng của nệm mút....".

Viết đến đây lại nhớ đến lần duy nhất cách đây cũng khá lâu được ( mấy anh )dẫn đi chơi....hix....hix....đúng là mở mang đầu óc, thằng em cứ mắt tṛn mắt dẹt vè sự sành sỏi của 2 ông anh.

Biết đến bao giờ, nhỉ !!!???
Tam đệ ghê gớm nhỉ! Đâm lưng chiến sĩ mà ngọt thế không biết. Đệ vẫn như xưa, luôn tếu táo. Lại c̣n lôi cả anh này anh kia vào. Sư huynh dám viết và cũng đă tính đến mọi người nghĩ ǵ về ḿnh. Nhưng ḿnh làm ǵ ḿnh biết, ḿnh nghĩ ǵ ḿnh biết. Ngồi một chỗ chỉ đọc và phán th́ nhiều người làm rồi. Huynh đọc xong là đi thực tế. Cái cảm giác thật nó khác xa với những ǵ người ta va chạm trên trang giấy, trang web. Cái đời thường nó luôn trái ngược với những cái người ta tưởng tượng.

Có lúc ngồi nói chuyện thân mật, các em nó nói: Khách mỗi người mỗi khác nhau. Nhiệm vụ bọn em là phải ch́u Thượng đế. Tuy nhiên, có người vào chơi, cũng quậy cũng phá nhưng họ vẫn xem tụi em là con người. Ai vào đây cũng đều cho tiền bọn em. Tất cả đều là người nhân đạo. Tuy đó là đổi chác nhưng em vẫn quư những con người biết tôn trọng con người. Mà không có người vào đây, bọn em biết lấy ǵ để sống. Làm việc khác ư? Việc ở đâu ra? Cười...
Trả lời với trích dẫn
The Following 5 Users Say Thank You to kehotro For This Useful Post:
1100i (18-08-10), DR MINH (18-08-10), LonelyStar (18-08-10), Nhím con (19-08-10), phale (18-08-10)
  #6  
Cũ 18-08-10, 01:06 PM
DR MINH DR MINH đang ẩn
CM Môn Sinh
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gửi: 1.270
Thanks: 2.324
Thanked 4.586 Times in 1.203 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi kehotro Xem bài viết


Tam đệ ghê gớm nhỉ! Đâm lưng chiến sĩ mà ngọt thế không biết. Đệ vẫn như xưa, luôn tếu táo. Lại c̣n lôi cả anh này anh kia vào. Sư huynh dám viết và cũng đă tính đến mọi người nghĩ ǵ về ḿnh. Nhưng ḿnh làm ǵ ḿnh biết, ḿnh nghĩ ǵ ḿnh biết. Ngồi một chỗ chỉ đọc và phán th́ nhiều người làm rồi. Huynh đọc xong là đi thực tế. Cái cảm giác thật nó khác xa với những ǵ người ta va chạm trên trang giấy, trang web. Cái đời thường nó luôn trái ngược với những cái người ta tưởng tượng.

Có lúc ngồi nói chuyện thân mật, các em nó nói: Khách mỗi người mỗi khác nhau. Nhiệm vụ bọn em là phải ch́u Thượng đế. Tuy nhiên, có người vào chơi, cũng quậy cũng phá nhưng họ vẫn xem tụi em là con người. Ai vào đây cũng đều cho tiền bọn em. Tất cả đều là người nhân đạo. Tuy đó là đổi chác nhưng em vẫn quư những con người biết tôn trọng con người. Mà không có người vào đây, bọn em biết lấy ǵ để sống. Làm việc khác ư? Việc ở đâu ra? Cười...
Ông anh nói chính xác lắm!
Trả lời với trích dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to DR MINH For This Useful Post:
kehotro (18-08-10), phale (18-08-10)
  #7  
Cũ 18-08-10, 01:07 PM
Avatar của LonelyStar
LonelyStar LonelyStar đang ẩn
Tiểu Đông tà
 
Tham gia ngày: May 2010
Đến từ: Ác Nhân Cốc
Bài gửi: 1.694
Thanks: 2.723
Thanked 3.295 Times in 1.305 Posts
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới LonelyStar Gửi tin nhắn qua Skype™ tới LonelyStar
Mặc định

Đấy là thà chết không chịu hi sinh ư mà! Thà chết không khai! Hai đồng chí nấm trong đống rơm chạy mau!
Trả lời với trích dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to LonelyStar For This Useful Post:
kehotro (18-08-10), phale (18-08-10)
  #8  
Cũ 18-08-10, 01:14 PM
Avatar của 1100i
1100i 1100i đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Aug 2010
Bài gửi: 187
Thanks: 1.107
Thanked 869 Times in 181 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi phale Xem bài viết

1100i gan cùng ḿnh, tiết lộ bí mật riêng tư thế này mà không sợ hử?
Mừ, PL nghe 1100i nói cũng mắt tṛn...mắt dẹt... công nhận....
Hihi. cho em phiếm chút nữa.....

Vừa đọc lại lần nữa bài này mới thấy rơ những gai góc sắc lẹm của ng̣i bút. Quyết liệt và đi đến tận cùng h́nh như hơi giống con người tác giả.

Nhưng quả thật em thấy hơi thiếu sự cảm thông, ngoài cái " mùi thân thương của chốn đồng quê, cái mùi rơm rạ đốt đồng, cái mùi cỏ dại cỏ lác ven sông. Hay thậm chí cả mùi của b́nh bát, lục b́nh sắc tím chiều trôi hoang hoải...." ... tác giả chưa cho thấy sự chia sẻ sâu sắc, một cái nh́n nhân văn hơn với số phận của mỗi con người.....

Mà điều này th́ ở 2 ông anh ở trên có thừa, hehe.
Signature: Không trầu mà cũng chẳng cau
Làm sao cho thắm môi nhau th́ làm.

Lần sửa cuối bởi phale; 18-08-10 lúc 01:18 PM
Trả lời với trích dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to 1100i For This Useful Post:
kehotro (18-08-10), LonelyStar (18-08-10), phale (18-08-10)
  #9  
Cũ 18-08-10, 01:34 PM
Avatar của 1100i
1100i 1100i đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Aug 2010
Bài gửi: 187
Thanks: 1.107
Thanked 869 Times in 181 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi kehotro Xem bài viết


Tam đệ ghê gớm nhỉ! Đâm lưng chiến sĩ mà ngọt thế không biết. Đệ vẫn như xưa, luôn tếu táo. Lại c̣n lôi cả anh này anh kia vào. Sư huynh dám viết và cũng đă tính đến mọi người nghĩ ǵ về ḿnh. Nhưng ḿnh làm ǵ ḿnh biết, ḿnh nghĩ ǵ ḿnh biết. Ngồi một chỗ chỉ đọc và phán th́ nhiều người làm rồi. Huynh đọc xong là đi thực tế. Cái cảm giác thật nó khác xa với những ǵ người ta va chạm trên trang giấy, trang web. Cái đời thường nó luôn trái ngược với những cái người ta tưởng tượng.

Có lúc ngồi nói chuyện thân mật, các em nó nói: Khách mỗi người mỗi khác nhau. Nhiệm vụ bọn em là phải ch́u Thượng đế. Tuy nhiên, có người vào chơi, cũng quậy cũng phá nhưng họ vẫn xem tụi em là con người. Ai vào đây cũng đều cho tiền bọn em. Tất cả đều là người nhân đạo. Tuy đó là đổi chác nhưng em vẫn quư những con người biết tôn trọng con người. Mà không có người vào đây, bọn em biết lấy ǵ để sống. Làm việc khác ư? Việc ở đâu ra? Cười...

Đấy, anh! Theo lí lẽ của Lan, Ly, Trà Mi, Thanh.... th́ cuộc sống đun đẩy họ, bần cùng bất đắc dĩ, bất khả khác họ mới phải theo nghề mà chắc cũng chẳng "yêu" nghề tí nào.

Chắc đa số đàn ông sẽ công nhận không có họ th́ các cuộc vui sẽ bớt vui và ngắn lại rất nhiều.
Họ cũng như Lavie thôi "Một phần tất yếu của cuộc sống". Mỉm cười và cho đó là sự mua bán, đổi chác thông thường, em thấy nhẹ ḷng hơn.

Chờ những phóng sự tiếp theo của anh nhé!
Signature: Không trầu mà cũng chẳng cau
Làm sao cho thắm môi nhau th́ làm.
Trả lời với trích dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to 1100i For This Useful Post:
kehotro (18-08-10), LonelyStar (18-08-10), phale (18-08-10)
  #10  
Cũ 18-08-10, 01:42 PM
kehotro kehotro đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Apr 2010
Bài gửi: 931
Thanks: 5.061
Thanked 5.275 Times in 939 Posts
Mặc định

Quote:
Nguyên văn bởi 1100i Xem bài viết
Hihi. cho em phiếm chút nữa.....

Vừa đọc lại lần nữa bài này mới thấy rơ những gai góc sắc lẹm của ng̣i bút. Quyết liệt và đi đến tận cùng h́nh như hơi giống con người tác giả.

Nhưng quả thật em thấy hơi thiếu sự cảm thông, ngoài cái " mùi thân thương của chốn đồng quê, cái mùi rơm rạ đốt đồng, cái mùi cỏ dại cỏ lác ven sông. Hay thậm chí cả mùi của b́nh bát, lục b́nh sắc tím chiều trôi hoang hoải...." ... tác giả chưa cho thấy sự chia sẻ sâu sắc, một cái nh́n nhân văn hơn với số phận của mỗi con người.....

Mà điều này th́ ở 2 ông anh ở trên có thừa, hehe.
Rất chính xác! Khi viết tới đoạn ấy, ḿnh dự định lồng vào những nhận xét riêng mang tính nhân văn. Nhưng với thể loại cần sự trung thực, không thể viết làm ảnh hưởng tới cái nh́n của người đọc. Ở môi trường ấy, con người dần dà sẽ bị lưu manh hóa. Cũng giống như một người tàn tật bán vé số bị bọn bất lương lấy hết vé số. Họ than khóc và được mọi người chia sẻ số tiền c̣n lớn hơn cả cái vốn ban đầu. Nhưng vài lần như thế, người ta bỗng nhận ra: Tại sao ḿnh không chọn cách kiếm tiền nhẹ nhàng hơn, nhiều hơn?

KHT cũng chưa dám viết hết về các tṛ của những người vào đấy, cũng không dám viết về các chiêu thức câu mồi của những người con gái ấy! Nên chăng có một điểm dừng hợp lư để ai cũng c̣n sống được.

Rất cảm ơn đệ đă thẳng thắn đưa ra những nhận xét rất chính xác.

Trả lời với trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to kehotro For This Useful Post:
DR MINH (18-08-10), LonelyStar (18-08-10), Nhím con (19-08-10), phale (18-08-10)
Trả lời

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:22 PM

© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.